Người có tin vào định mệnh

Tác giả:

Bởi giữa anh và em, đâu phải chỉ là duyên phận. Ta gặp nhau đơn giản vì ta thật sự muốn gặp nhau.

***

Tôi và Thúy là bạn thân từ hồi học cấp 3. Những lúc chưa tìm được phòng, Thúy đến ở tạm phòng trọ em, bạn cùng lớp đại học, còn tôi là tên vẫn hay được phái tới chuyển đồ. Dích dắc như thế, cuối cùng là tôi quen em.

Em tên Hưng, hiếm khi tôi gặp một người con gái có cái tên và vóc dánh nhìn dễ nhầm đến thế. Lần đầu chuyển đồ cho Thúy, em từ xa chạy tới, tôi cứ tưởng em là con trai. Tóc cắt ngắn, người gầy nhom, ăn mặc đồ hiphop… Dù tôi đã cố tìm kiếm, nhưng sự thật chẳng thể tìm được mảnh may một chút nữ tính nào nơi em cả. Chỉ tới khi chào hỏi, tôi mới có thể vớt vát đôi chút để tin em là con gái, đó là có giọng nói thật ngọt ngào. Em giống con trai, nhưng vẫn phải thừa nhận rằng em rất đẹp và có nụ cười thật duyên. Thật hiếm khi có một con người mà mới chỉ trong lần gặp đầu tiên, có thể cho tôi đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác đến như thế. Chưa hết ngạc nhiên về ngoại hình vóc dáng ( và giới tính ), em lại cho tôi thêm một ngạc nhiên nữa, về năng khiếu kể chuyện cười.

images (27)

Bạn cứ tưởng tượng thế này. một phòng, một cái chiếu trải ở giữa, và có 3 người ngồi. Âm thanh chỉ phát ra từ em. Em bắt đầu kể chuyện, chuyện thứ nhất rồi sang chuyện thứ 2, thứ 3, em lăn lóc ra cười như rồ như dại. Cái Thúy ghé nhỏ tai tôi nhắc thầm : ” nó đang kể chuyện cười đấy, cố mà cười đi” . Kể cho đến câu chuyện thứ năm, em nằm bẹp giữa chiếu cười chẳng ra hơi, thở hổn hển, câu chuyện cứ đứt quãng rồi cuối cùng cũng chịu dừng. Tôi mặt mày méo xệch nhìn cái Thúy, muốn cười mà không cười nổi chẳng thể hiểu em đang kể cái gì.. Cái Thúy cũng đang lăn ra cười, nhưng là cười vì cái mặt thê thảm đến tội của tôi… Tôi vẫn thường cố cười khi người khác kể chuyện vui, nhưng lần này thì không nổi, tự cảm thấy mình thật là một kẻ vô duyện tợn. Ra về, chẳng hiểu sao lòng bực bực, mang một nổi khó hiểu về một con người kì lạ, à không kì quặc như em. Lúc đầu đã cho nhau số điện thoại, tôi cũng tính làm quen tán tỉnh xem, nhìn em cũng hiền hiền. Từ lúc nghe xong gần chục mẩu chuyện cười ra nước mắt ấy, tôi ỉm luôn cái ý định đó, cứ tưởng tượng phần đời về sau thân thiết với người như em rồi cũng có ngày gượng cười mà hộc máu… haizz

Ở được cùng em vài tuần, cái Thúy bạn tôi tìm được phòng rồi lại chuyển đi, và tôi lại là người bê đồ lần nữa. Lần này gặp lại, em vẫn vui vẻ như lần trước.Vẫn tiếng cười lanh lảnh, lăng xăng nhiệt tình bê đồ cho Thúy, nhìn kĩ cũng thấy em dễ thương hơn đợt trước nhiều. Nhưng do việc chuyển đồ mãi tới khi trời tối mới xong, chúng tôi chẳng còn thời gian nói chuyện hàn huyên, cũng chẳng có thời gian để em kể thêm mấy câu chuyện cười như hôm trước, nhưng tôi cũng thấy nhẹ lòng, đỡ được cái vụ phải cười cố cho em vui. Một tháng sau đó nữa, tôi quên bẵng em. Cho tới một buổi tối đẹp trời , em gọi cho tôi khi sắp tới giờ ăn tối. Thắc mắc chẳng hiểu em gọi để làm gì, nhưng cứ bắt máy lên nghe. Tiếng alo của tôi chưa được phát ra hết, đã bị át đi vì tiếng khóc của em. Em khóc như mưa, những cơn nấc cứ nối liền nhau, em định nói nhưng cứ nghẹn đi vì tiếng khóc. Tôi cứ im lặng nghe em khóc, chẳng thể hỏi thêm gì. 30 phút sau, em nói cảm ơn rồi tắt máy. Bữa cơm thằng bạn đã dọn ngay trước mặt, nhưng lại chẳng thể ăn. Lần đầu tiên tôi nghe một người con gái khóc với tôi, lại khóc nhiều đến vậy. Chẳng biết làm thế nào, tôi gọi cho cái Thúy rồi kể. Thúy nghe xong rùi bảo tôi : ” Tôi về quê lúc chiều rồi, muốn sang với nó cũng chịu. Ông sang bên ấy động viên nó đi cũng được. Ở với nó 2 tuần, tính nó bất thường nhưng là đứa tốt bụng lắm.Hình như nó có rất nhiều chuyện buồn nhưng chẳng bao giờ nói ra nên mới có lúc vỡ òa như thế đấy. Tôi tin tưởng giao nó cho ông đấy, sang ngay đi nhé” .

Thảo luận cho bài: "Người có tin vào định mệnh"