Người con gái anh không thể quên

Tác giả:

“Vậy là Radio Ký ức số cuối tuần đã sắp kết thúc rồi, là thư cuối cùng của ngày hôm nay là lá thư có tựa “Người con gái anh không thể quên” của thính giả có tên là Trùng Dương” Linh Vy đọc tựa đề lá thư cho khán giả.

“Tựa đề lá thư nghe như một cuốn tiểu thuyết tình cảm vậy, chắc sẽ là một câu chuyện đầy đong đầy cảm xúc đây, hãy cũng lắng nghe thôi các bạn” Kha Ninh cô bạn cũng dẫn với Linh Vy tiếp lời.

Linh Vy bắt đầu đọc lá thư.

***

maxresdefault

“Có một cô gái, tôi yêu rất nhiều dù tôi chưa từng một lần nhìn thấy mặt, nhưng trái tim tôi suốt 12 năm qua vẫn vô thức đi tìm bóng hình đó.

Khi còn nhỏ, tôi luôn mơ ước trở thành đạo diễn, tạo nên những bộ phim tuyệt vời và tôi đã nỗ lực để trở thành sinh viên của trường Sân Khấu-Điện Ảnh. Tôi tham gia thực tập trong một đoàn phim, trong một lần sơn lại bối cảnh cho bộ phim mới, tôi bị vôi bắn vào mắt khá nặng nên bị hỏng giác mạc, năm đó tôi 20 tuổi.

Tôi gần như từ bỏ ước mơ của mình, nếu như không gặp cô ấy, một tình nguyện viên tại bệnh viện của tôi. Tôi không biết tên thật cô ấy, cô ấy kêu tôi hãy gọi cô ấy “Cỏ Gấu”. “Cỏ Gấu” có một giọng nói làm ấm lòng tôi ngay từ lần đầu cô ấy cất lời, và hẳn rằng trái tim ai đó cũng sẽ tan chảy trước một giọng nói đặc biệt này.

Mỗi tuần cô ấy đến bệnh viện 3 lần vào buổi chiều để đọc tin tức, sách báo, kể cho tôi nghe cuộc sống ngoài kia đang diễn ra thế nào, đi dạo cùng tôi, lắng nghe tôi kể về ước mơi của mình, và tiếp thêm cho tôi động lực. Cô rất có giọng cười giòn tan, hồn nhiên như trẻ thơ, của một cô gái đam mê mỹ thuật và mong muốn trở thành người sáng tạo nhân vật phim hoạt hình. Tôi từng hứa nếu một ngày có thể nhìn thấy lại tôi sẽ giúp cô ấy đạo diễn một bộ phim hoạt hình. Một thời gian sau đó, tôi được gia đình đưa sang Mỹ để ghép giác mạc. Từ đó, tôi không gặp “Cỏ Gấu” nữa, nhưng nhớ mong trong tôi chưa bao giờ nguôi.

2 năm sau, khi mắt tôi hoàn toàn bình phục, tôi đã trở về Việt Nam theo học lại điện ảnh. Tôi đã không ít lần tìm đến bệnh viện cũ để dò hỏi thông tin, nhưng nhóm tình nguyện đã giải tán, bệnh viện cũng không lưu lại nhiều thông tin về họ, chỉ biết đây là một nhóm bạn sinh viên nhiều trường đại học khác nhau. Suốt nhiều tháng dài, tôi đến các trường đại học mỹ thuật để tìm “Cỏ Gấu”, nhưng không dễ gì tìm được một cô gái với một biệt danh, và một giọng nói. Sau đó, tôi sang Mỹ du về làm phim, trong thời gian đó tôi vẫn nhờ bạn bè nghe ngóng. Và cho đến nay ” Cỏ Gấu” vẫn chưa một lần suất hiện. 12 năm đã trôi qua, một chàng thanh niên 20 giờ đã 32 tuổi, vẫn đang đi tìm người con gái đó.

“Cỏ Gấu à” hy vọng em chưa quên một chàng trai em từng gặp 12 năm trước, trong một hoàn cảnh không mấy lãng mạn. Có thể em đã lập gia đình, trở thành một người mẹ bận rộn, hoặc có thể em không còn ở đây nữa, dù thế nào đi nữa anh vẫn muốn một lần được gặp lại em để nói lời “Cảm ơn em” từ đáy lòng với người con gái anh không thể quên.”

Kha Ninh đưa tay ôm đôi má có chút ngưỡng mộ ” Thật sự tôi rất hy vọng cô gái “Cỏ Gấu” sẽ nghe được lời tâm sự của chàng trai Trùng Dương, à anh ấy còn gửi đến vài bức vẽ anh ấy rất trân trọng, gìn giữ suốt nhiều năm do “Cỏ Gấu” từng vẽ tặng anh ấy.”

Thảo luận cho bài: "Người con gái anh không thể quên"