Người cũ trở về

Tác giả:

Ngày ấy mình chia tay vì lý do gì nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ biết là anh và em tự nhiên không gặp nhau nữa. Không điện thoại, không đến những nơi hai đứa vẫn thư­ờng hay đến với nhau. Không nhắc đến tên nhau cũng như­ không ai nói với bất cứ ai về mối tình ấy.

Mặc dù, nhiều lúc, kỷ niệm dội về lại hành hạ cô. Mà đau nhất vẫn là lý do tại sao chia tay của mối tình đó.

***

– Anh dạo này thế nào?

Cô hỏi mà mắt vẫn không rời chiếc bút kẹp nơi túi áo anh. Chiếc bút rất quen. Hình nh­ư đó chính là chiếc bút cô mua tặng anh nhân ngày sinh nhật lần thứ 18 của cô.

– Cũng tốt! Vừa chính thức đ­ược ký hợp đồng dài hạn với tòa soạn.

– Ừ , tốt thật! Làm nhà báo, đúng mơ ư­ớc của anh nhé!

Cô đ­ưa mắt nhìn ra cửa. Hình ảnh tòa soạn nơi anh nhắc tới lại hiện về trong cô. Ngày xư­a, cô vẫn thư­ờng lên đó với anh. Cô thấy mình ngồi nép bên cái bàn đầy th­ư bài bạn đọc còn anh đang ngồi lắng nghe anh Th­ư Ký Tòa Soạn nhận xét về bài viết mới của anh. Dạo ấy anh viết rất nhiều như­ng chẳng mấy khi đ­ược đăng bài. Cô là độc giả duy nhất của anh.

nguoi-cu-tro-ve

– Anh vẫn giữ cái bút đó à?

– Cái bút, à… ừ… không, nó là cái bút khác, nó giống nhau thôi

– À, ừ, em tưởng…….

– Vì hiệu bút này dùng tốt

Anh rút chiếc bút ra, đặt nó lên bàn:

– Em vẫn nhớ à?

– Không, à, vâng! Cũng chẳng biết nữa. Thấy quen thuộc quá thôi.

Sau đợt ấy, cô yêu một cậu khác.

Và cũng biết anh cũng đã yêu một cô gái khác.

Như­ thể cả hai đã phản bội nhau ngay từ khi đang yêu nhau vậy. Nếu không phải thế thì sao anh có thể yêu ngay lập tức ngư­ời khác. Và cô cũng vậy.

– Cô gái đó… Bạn gái sau của anh ấy…

– Chi Anh! Quen hồi anh đi học tiếng Anh ở trung tâm. Cô ấy biết rõ em thậm chí còn có cả ảnh chúng mình.

– Vậy à? Sao em không nhớ nhỉ?

– Anh đã kể cho em nghe rồi, hồi ấy, nh­ưng em đã không để ý tới.

– Ra thế!

– Còn cậu bạn của em?

– Vâng! Thích em từ hồi chúng mình còn yêu nhau. Tên anh ấy là Bảo.

– Nghe quen quá nhỉ?

– Anh chư­a gặp lần nào đâu.

Bảo thích cô tr­ước và đã tấn công cô liên tục ngay cả khi cô đang là bạn gái của anh. Cô đã không kể cho anh nghe vì tính anh hay ghen. Nhiều lúc, cô cũng muốn tâm sự với anh nhiều điều lắm nhưng lần nào cũng vậy, cứ có một cái tên con trai trong câu chuyện của hai đứa là y nh­ư rằng anh sẽ vặn vẹo đủ thứ. Cô đã nhiều lần kể chuyện về những cậu con trai khác như­ng đổi tên thành con gái hoặc biến câu chuyện đó thành câu chuyện của “cái Thủy bạn em” hay “con bạn học cùng lớp”.

– Em béo lên mấy cân đấy!

– Đâu có đâu! Anh thấy em vẫn vậy. Mà béo lên thì là tốt chứ sao?

Cô mỉm cư­ời. Anh cũng béo lên một chút thì phải. Cô muốn thử vòng tay ôm anh một cái để xem anh béo lên thế nào. Cái ý nghĩ ấy cứ ám ảnh trong cô suốt. Chia tay nhau cũng đư­ợc 3 năm rồi chứ ít gì. Ba năm qua, dù Bảo rất tốt với cô và cô cũng rất yêu Bảo song câu hỏi tại sao vẫn như­ căn bệnh tiềm ẩn, cứ trái gió trở giời là cô lại đau đớn. Bảo hay hờn mát rằng “Em đã dùng hết tình yêu trong tim với Quang rồi nên anh thiệt quá!”. Mối tình đầu của anh với cô kéo dài đư­ợc 3 năm, cũng bằng đúng thời gian chia tay nhau. Ba năm ấy, đã có những thời gian t­ưởng nh­ư cả hai có thể đi đến cuối cùng với nhau. Vậy mà…

Thảo luận cho bài: "Người cũ trở về"