Người Quên Chốn Cũ

Tác giả:

Ngồi buồn với cơn mưa qua thềm
Lòng nặng trĩu tâm tư nổi niềm
Nhìn bọt nước xô nhau bọt bềnh
Thương cho kỉ niệm tan trong muộn phiền

Điều đẹp nhất em trao anh rồi
Và từ đó anh đi xa vời.
Từng ngày tháng qua đi ngậm ngùi
Đêm đêm chờ người nước mắt em rơi……

ĐK:
Người quên chốn cũ thật rồi
Tiết chi đã lỡ muôn lần quay bước trỡ lại
Chờ nhau trước tháng ngày dài
Có ai biết đâu nhớ thương tim em mệt nhoài
Người quên chốn cũ thật rồi
Mỗi đêm chúng ta đã iu trong niềm hạnh phúc ngọt ngào
Đành thôi nhé mối tình đầu
Ghi vào trong niềm u sầu từ đây cho đến trăm năm sau

Thảo luận cho bài: "Người Quên Chốn Cũ"