Người thứ 3

Tác giả:

Ngày găp anh, em là cô bé 25 tuổi không suy nghĩ sâu sắc và bình thản. Em sau lần chia tay mối tình đầu khi chưa đi hết năm đầu đại học đã không đủ mạnh mẽ để đứng lên và bước tiếp. Thời gian đầu em chìm trong rượu và thuốc lá để quên, sau này em hẹn hò thêm với nhiều người, không quan tâm tình trạng hôn nhân và tuổi tác của họ, chỉ cần họ yêu và thích em, chỉ cần họ đi chơi với em và mang lại cho em tiếng cười. Để em thấy rằng em vẫn còn sự hấp dẫn và quyến rũ được một người đàn ông.

Anh là một người trong số đấy.

***

Lần đầu tiên đi chơi với anh, em đủ nhạy cảm để nhận ra rằng anh là một người đàn ông của gia đình. Nào có vấn đề gì đâu, em chỉ tìm người tình, người để chia sẻ, em không tìm chồng nên điều đó không quan trọng. Một người phải gánh trên vai đầy đủ nghĩa vụ và trách nhiệm, chúng ta ngồi uống cà phê. Lúc anh chở em về bất giác vòng tay nhẹ ôm anh từ phía sau lưng, chỉ là em muốn được úp mặt vào lưng của một người điềm đạm và từng trải, vì bất giác em thấy mình yếu đuối, không phải vì em cảm thấy yêu anh, nhưng cái ôm ấy khiến anh luống cuống, anh hiểu lầm.

Chúng ta đã ở bên nhau, sau lần đó và thêm nhiều lần khác nữa vào những buổi chiều…

nguoi-thu-ba

Anh thường ăn rất ít và ngồi nhìn em ăn, vì khi về nhà ăn còn MUỐN ăn cơm vợ nấu. Em tin là anh muốn vì không ai thích ăn mà bị bắt ép cả. Anh chỉ đi với em vào một ngày giữa tuần vì anh bảo lịch sinh hoạt nhà anh cuối tuần mà vợ anh tinh lắm. Anh mang đến cho em cảm giác anh anh rất trân trọng cuộc hôn nhân của mình và vợ anh rất yêu anh dù em chưa gặp chị bao giờ.

Thực sự cho đến lúc đó em chưa bao giờ cảm thấy có tội với vợ con anh, với cuộc hôn nhân của anh vì em cứ nghĩ mình không lấy gì của gia đình anh cả, chỉ là 60 phút mỗi tuần anh ở bên em mời em một cốc cà phê và nắm tay em thật chặt, chia sẻ với em những chuyện không đầu không cuối. Những áp lực công việc, những trăn trở mà vợ anh một phụ nữ chỉ ở nhà làm nội trợ không thể chia sẻ.

Cho đến một ngày, lúc đang ngồi ở quán cà phê lồng lộng gió bên Hồ tây, anh bất chợt nói với em: Vợ anh đang có bầu năm tháng.

Em ngạc nhiên và sửng sốt, giây phút ấy trong em bao nhiêu suy nghĩ hỗn độn. Em bỗng thấy anh ở bên em không phải tình cảm sâu sắc chỉ là để giải quyết nhu cầu khi vợ anh bầu bí, em bỗng thấy mình trở thành kẻ thứ 3 đầy tội lỗi khi tìm niềm vui bên chồng người khác khi người ta đang bụng mang dạ chửa. Em bỗng thấy mình không là gì, niềm vui ở bên anh, chia sẻ với anh không là gì so với người vợ sẵn sàng sinh con thứ ba cho anh chỉ vì anh thích con gái. Đó mới là tình yêu thực sự của cuộc đời anh.

Lúc ấy em đã thực sự muốn bật khóc.

Hôm sau em nộp đơn xin nghỉ việc. Em quyết định rời xa Hà Nội dù ở đó rất đẹp, dù ở đó có những kỷ niệm của mối tình đầu, có những mối tình, có anh. Nhưng cuộc sống ở đó đã biến đổi em thành con người khác theo cách này hay cách khác, em không muốn trở thành một con người như thế, lúc đó em mới nhận ra rằng em đang là người thứ ba xấu xa mà chính em cũng luôn ác cảm và khinh thường.

Thảo luận cho bài: "Người thứ 3"