Người thứ hai, con ếch và sợi chỉ đỏ

Tác giả:

“- Vì tớ sẽ yêu hết người này đến người khác. Nhưng tớ muốn cậu ở cạnh tớ mãi mãi. Dù tớ bỏ ai, hay ai bỏ tớ, tớ vẫn có thể tìm đến cậu. Và khóc, và than thở, và chí choé với nhau. Vì cậu là bạn tớ – Na nắm chặt bàn tay tôi, thì thầm những lời nhỏ như dịu cơn buồn bã lại.”

***

1. Người thứ hai

Tôi nhìn đồng hồ. Đã 30 giây kể từ lần bấm chuông thứ nhất. Na vẫn chưa xuống mở cửa.

Nếu là ngày bình thường, có thể tôi đã nhắn tin, nháy máy, và bấm chuông khiêu khích ầm ầm. Nhưng nếu hôm nay làm thế, có thể Na sẽ bực, và càu nhàu, và làm hỏng luôn mood của cả buổi tối tôi đã dọn ra từ trước. Hai đứa bạn thân lòng vòng trong tối Valentine cũng là một cái theme ưa thích và một lựa chọn không đến nỗi tệ. Tuy nhiên, ý định của tôi chạy theo hướng khác.

Tôi không muốn nhìn cô bạn say nắng hay thích một ai khác nữa. Không một ai khác, ngoài tôi.

nguoithu2

Na cuối cùng cũng đến gần, sau 12 phút chờ đợi, 5 câu hỏi với bố Na và một tiếng gọi của mẹ Na. Cô bạn quấn một chiếc khăn to sụ như con cừu, leo lên xe, thúc nhẹ sườn tôi, không quên chào bố mẹ thật to. Tôi bám chặt tay ga, cố giấu sự lo lắng như đứa trẻ thấp thỏm luôn sợ có ai đó lấy mất món đồ mình yêu thích ở cửa hàng đồ chơi, đi về quán café nhỏ ấm đã đặt trước. Quán hơi đông, góc tầng 3 riêng biệt ngăn bởi tủ sách là sofa êm với ánh nến.

Mọi thứ đều hoàn hảo, Na hơi ngạc nhiên, nhưng thích thú. Chỉ cần thế là đủ.

Tôi để ý mọi cử chỉ của Na. Dường như thanh quản của tôi không hoạt động nữa. Chọn xong menu, Na đưa mắt nhìn quanh, tỏ ý hài lòng với kiểu vintage mà tôi biết rõ cô bạn sẽ thích. Ngay khi tôi định thu sự chú ý, Na đã nhìn thấy tôi, và cười. Cũng vì nụ cười đó, nên tôi sẽ…

– Dương này, cậu sẽ làm người thứ hai nhé. – Na chạm nhẹ vào bàn tay tôi, ngắt đoạn hội thoại tôi vừa dựng ra. Khoan, tôi vẫn chưa kịp nói gì cơ mà.

– Là sao? Cậu định chơi trò gì? – Tôi đẩy lời đề nghị của Na sang dạng phỏng đoán an toàn. Chắc cô bạn muốn chơi trò gì đó.

– Không, chẳng phải gì cả. Cậu sẽ là người thứ hai trong suốt cuộc đời tớ. Tớ muốn thế. Nên cho cậu biết vậy thôi. – Na rút tay lại, nháy mắt như chờ một câu hỏi của tôi để cô có cơ hội giải thích.

– Tại sao? Ai là người thứ nhất? – Lần cuối cô bạn chia tay là nửa năm trước. Cũng đã hết khóc và buồn, cũng đã không thừ người nhìn đám đông. Còn ai mà tôi không biết?

– Người thứ nhất là người yêu tớ.

– Ai?

– Chẳng ai cả.

– Thế tại sao tớ lại là người thứ hai khi người thứ nhất không tồn tại? – Cơn giận dữ của tôi bùng lên. Không, tôi không chắc có phải là giận dữ không nữa. Giọng tôi cũng không quá to, không quá gay gắt. Tại sao lại hỏng ngay đúng phút cuối? Tại sao cô bạn lại nói điều đó vào lúc này, chứ không phải là một tuần trước, một tháng trước? Cổ tôi như nghẹn lại. Cơ hội bị cắt đứt một cách phũ phàng.

– Vì tớ sẽ yêu hết người này đến người khác. Nhưng tớ muốn cậu ở cạnh tớ mãi mãi. Dù tớ bỏ ai, hay ai bỏ tớ, tớ vẫn có thể tìm đến cậu. Và khóc, và than thở, và chí choé với nhau. Vì cậu là bạn tớ – Na nắm chặt bàn tay tôi, thì thầm những lời nhỏ như dịu cơn buồn bã lại. Tôi sẽ ở bên cô ấy mãi mãi đấy, nhưng sao câu chữ như những giọt mực bơm vào cốc nước, đầu tôi cứ tối đặc lại.

Thảo luận cho bài: "Người thứ hai, con ếch và sợi chỉ đỏ"