người

Tác giả:

– Lẹ lẹ lên bà ! Không thấy ông bà Tư Chệt chờ mình nãy giờ , mà nè nhớ xách cho tui một ga lông nước lạnh . Nhớ thêm một chai nước coke nữa .

Bà Mắm Vố dạ một tiếng , lòng nghĩ thầm :
– Thằng cha mắc toi , từ ngày qua Mỹ sao nhiều chuyện quá trời . Lúc trước chả ở Việt Nam ăn no chả có làm ăn một tí gì . Đi cải tạo về tui nuôi chả thấy mẹ . Quá đến đây chả đi làm ngày có mấy tiếng , về nhà than tới than lui : "Mệt quá bà , bà nấu gì cho tui ăn chưa , nhớ nấu cháo gà bỏ da ra nghe bà , ăn da nhiều hổng tốt cho sức khỏe . Nhiều ko let tơ rôn bà cũng phải cữ ăn đó bà . Tổ cha thằng chả , mình cũng là giáo viên chớ bộ , có ngu đâu mà nhắc hoài .

Từ này qua Mỹ hai vợ chồng chưa hề vào sở thú Fort Worth coi . Nhân tiện có người quen rủ đi . Ừ thôi mình cũng đi cho biết .
– Nè bà ! Bà khỏe bà xách bình gallon nước này cho tui .
– Dạ .

Trời tháng Sáu Fort Worth nóng oi bức , ruồi nhặng thỉnh thoảng bay o o . Mùi hôi nồng nặc của mấy con thú làm cho bà Mắm Vố cau mày khó chịu .

"Biết vậy ở nhà coi phim Hàn Quốc cho xong , đi chơi gì mà mình cứ khệ nệ tay xách bình nước , bạn bè cười nói : "Hai vợ chồng bay làm cái gì mà uống hết bình nước , đã vậy mà ông Mắm Vố còn xách thêm bình Coke sơ cua , nước uống giải khát đâu mà không bán "

Ông Mắm Vố cười tỉnh quơ :
– Biết vậy chớ, trong này họ bán mắc quá . Tiết kiệm đồng nào hay đồng nấy .

Đi lẽo đẽo theo chồng , bà Mắm Vố cảm thấy cánh tay mỏi rã rời , bèn than :
– Thôi kiếm bóng cây nào ngồi nghỉ ông ơi ! Ông có xách bình nước thì xách . Tui mỏi tay lắm rồi .
– Bà lười quá . Đi có chút mà đã than mệt . Tui mang bình coke này có mỏi đâu .

Bà Mắm Vố lặng thinh không nói . Chừng một giờ ông Mắm Vố quay sang hỏi vợ :
– Thôi mình nghỉ mệt nha bà . Nước đâu rồi bà , cho tui một hớp . Ủa ! Sao còn bình không vậy bà ?
– Đi mệt khát nước phải uống . Chớ để làm gì . Lần sau ông có đi sở thú coi cọp thì ông đi mình ên .

Hoanghac 7.6.05

Chú thích : gallon = 3,8

Thảo luận cho bài: "người"