Nhạc vỡ

Tác giả:

“Thường thì người ta không tặng nhau những vật dễ vỡ vì họ sợ rằng mối quan hệ của họ sẽ mong manh như vậy… nhưng tôi thì khác, tôi luôn tặng những người tôi thương yêu những vật dễ vỡ vì tôi biết họ sẽ trân trọng và giữ gìn nó nhiều hơn hẳn những thứ khác…”

***

Đó là điều mà Di đã nói với tôi khi cô ấy mỉm cười và đặt vào tay tôi một quả cầu thủy tinh nằm trên một chiếc hộp nhạc bằng sứ vào sinh nhật thứ 18 của tôi. Và tôi đã khóc khi đón nhận vật dễ vỡ ấy.Tôi ôm cô ấy vào lòng, một cái ôm không đủ mạnh để giữ cô ấy mãi bên mình nhưng có lẽ là đủ ấm áp và đủ dịu dàng để không khiến cô ấy phải đau đớn…

ngừng-lại-để-yêu-thương

– Tớ biết mà Di…

Cô ấy mỉm cười khi đặt nhẹ một nụ hôn lên má tôi, nụ cười của Di rất đẹp nhưng nó không còn tươi nữa. Phảng phất đâu đó là sự tuyệt vọng đến vô cùng. Tôi không hiểu vì sao ông trời đã ban cho cuộc đời một tạo vật đẹp nhường ấy, lại để nó không được trọn vẹn một cách bất công đến vậy. Di vừa mắc chứng xương thủy tinh, lại vừa bị tim bẩm sinh…

Đã là con người thì cuộc sống có thời hạn. Nếu bạn biết trước được thời điểm mình sẽ ra đi, bạn sẽ làm gì?

Và nếu bạn biết trước rằng cô gái ấy sẽ rời bỏ bạn đi vào một ngày không xa theo một cách đau đớn nhất, bạn có chọn cô ấy để yêu không?

Cả tôi và Di từ rất lâu đều không trả lời được hai câu hỏi ấy! Di cứ để cuộc sống cô ấy trôi đi một cách bình thản và tôi cứ như vậy yêu người con gái “dễ vỡ” ấy hơn mọi thứ trên đời…

Câu chuyện của chúng tôi không phải là cổ tích nhưng cũng chẳng giống bất cứ chuyện tình của ai… Không tính toán thiệt hơn, không cãi vã và cũng chẳng nồng nàn ham muốn… Cô ấy như một loài hoa thủy tinh, chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ nát và tan biến bất cứ lúc nào, Nhưng tôi chưa bao giờ thôi yêu thương, nỗi sợ hãi đánh mất cô ấy đeo bám tôi mỗi ngày…

– Nếu tớ chết… Hãy hỏa táng tớ, đừng chôn, tớ sợ côn trùng cắn lắm!

Năm ấy, khi những thằng bạn thân tôi lần lượt đăng kí vào các ngành kinh tế hay kĩ thuật thì chỉ có một mình tôi lao đầu vào y khoa. Ba mẹ nhìn tôi thấu hiểu, bạn bè nhìn tôi cảm thông, Di nhìn tôi bằng một ánh mắt sâu thẳm…

– Có phải tớ ích kỉ quá không? Nếu Hoàng sinh ra trước tớ mười mấy năm thì tuyệt nhỉ? Tớ có thể là bệnh nhân riêng của cậu rồi…

Tôi mìm cười, xoa đầu Di, tóc cô ấy rối bù lên, trông ngốc tệ, chiếc xe lăn lệch bánh khi chúng tôi đặt lên môi nhau nụ hôn đầu tiên. Ẩm ướt nhưng ngọt ngào. Khi ấy, Di đã không còn đi được nữa rồi..

giữa-chốn-bình-yên

Nửa năm nhất đại học, Sài Gòn nắng như đổ lửa một ngày tháng giêng, mùa xuân đang đến nhưng oi nồng vẫn còn vương trên từng con phố dập dìu xe cộ… Điện thoại tôi rung lên, đầu dây bên kia là một tiếng nấc nghẹn. Tôi đứng lặng giữa dòng người ngược xuôi, chẳng ai quen ai giữa thế giới rộng lớn này, cô ấy đi rồi, đi trong giấc ngủ, thật thanh thản và bình an…

Nhưng cũng thật tàn nhẫn, cô ấy đi mà không hề từ biệt, không cho tôi cả cơ hội được nắm tay và nói với cô ấy những lời yêu thương cuối cùng.

Tôi cứ thế bước đi, không buồn nhưng cũng chẳng hiều như thế nào là niềm vui nữa.

Thảo luận cho bài: "Nhạc vỡ"