Nhân duyên

Tác giả:

Nhân


duyên
    • Từ ngày đọc phải thơ em
      Tâm ta ngơ ngác lộn quanh xô bồ
      Ngày qua suy nghĩ vô bờ
      Quanh đi quẩn lại mơ hồ thế thôi.

      Buồn ta, ăn vạ với đời
      Chạy lên chạy xuống chùa ngồi tĩnh tâm
      Quẩn đi quanh lại như không
      Đêm về ôm gối khóc thầm bài thơ.

      Sáng ra lòng chợt ơ hờ
      Một đêm tỉnh ngộ giữa bờ hư không.

      Hôm sau ra phố nghênh ngông
      Say ta ngất ngưởng mênh mông cõi người.

      Giờ ta, từ bỏ cuộc chơi
      Về nơi không quán ngẫm lời thơ em
      Gẫm hoài hai chữ nhân duyên
      Cho nên hụt thở ưu phiền nhớ em.

     

 

Thảo luận cho bài: "Nhân duyên"