Nhớ Mẹ

Tác giả:

đêm đau lưng than khóc chẳng ai chiều !”

Gió giao mùa, lá vàng rơi đầy ngõ

con phong phanh chiếc áo mỏng mùa hè

mẹ khẽ khàng trao con chiếc áo ấm

mặc đi con, kẻo ốm khổ vào thân …

con có chồng mẹ vẫn theo từng bước

rằng…khổ thân con vớ phải đứa chẳng biết lo

cứ bạn bè nhậu nhẹt rồi say khướt

tuổi xuân con rồi cứ phải nằm co

ngày con sanh đứa cháu ngoại đầu tiên cho mẹ

miệng mẹ cười rạng rỡ ánh năng xuân

tay mẹ tắm thằng bé, miệng mẹ luôn dặn dò cặn kẽ

từng chi tiết nuôi con ….bài học cả đời con chẳng quên

ngày hấp hối mẹ muốn nhìn hai đứa cháu

con bé chỉ vài tháng thôi, đâu nhận diện bà đâu ?

mẹ rờ rẫm bảo “nó y chang như con thuở nhỏ”

nước mắt mẹ lăn dài, con nghe nặng niềm đau

mẹ ơi, gần hai năm rồi đó mẹ

con vẫn hoài nghi mẹ chỉ ở quanh con

con bé bây giờ đã bi bô , chỉ trỏ

ngoại ở đây, ngay phòng khách nhà mình

sáng nay con nấu canh bí đỏ

món ăn ngày xưa mẹ thường nấu cho con

bởi căn bệnh nhức đầu môt phân nửa

mẹ bảo rằng ăn bí đỏ bớt nhức đầu hơn

nhìn bát canh, nước mắt con chan hòa rơi xuống

nhớ mẹ nhiều , con sợ cảnh mai sau

con ra đi có hai mái đầu đau khổ

cũng như con hôm nay ngập những niềm đau

Thảo luận cho bài: "Nhớ Mẹ"