Như chưa bắt đầu

Tác giả:

“Có phải chia tay một người mình vẫn còn yêu, thì còn đau khổ hơn gấp nhiều lần người bị chia tay?

Và người ta thường nuối tiếc- biết tìm lại những gì của quá khứ khi đã buông?”

***

– Bạn ơi cho tớ làm quen được không?

Đang trên đường ra trường Sư Phạm, số lạ nhắn tin Mai chẳng buồn trả lời, nhưng rồi như có điều gì hối thúc.

– Ừ. Bạn là ai?

– Tớ là Trường. Bạn học Sư Phạm Hà Nam à?

– Uả. Sao hay vậy? Bạn học trường nào?

– Đại Học Công Nghiệp cơ sở 3.

– Hê. Gần rồi. Ai cho bạn số tớ khai mau không nghỉ nói chuyện luôn đấy?

– Đi ăn chè với tớ thì tớ nói?

Cô mỉm cười cảm nhận anh ta biết xử trí:

– Ở gần trường tớ nhé, là con gái tớ ngại đi xa với người chưa quen.

4b48dec4-d4a2-41a9-9e19-06186be7c2db

Hai ngày sau.

Quán chè bên hồ chiều nắng nhẹ. Anh tới, Mai thoáng thấy có chút gì đó trìu mến quen thuộc. Anh cao, điển trai, gương mặt vẻ ngại ngùng:

– Mặt bạn đỏ kià?

Trường cười cười:

– Vì đây là lần đầu tớ hẹn bạn gái.

– Điêu chưa? Nhìn cậu bảnh vậy cơ mà?

Anh gãi đầu:

– Do bạn bè trêu tớ không biết tán gái?

– Hù. Bạn lấy số tớ từ ai? Ai cho bạn?

– Làm gì mà như tra khảo vậy?

Cô tủm tỉm:

– Vì tính tớ hay tò mò mà?

– Thanh cho tớ, bạn thân bạn ấy?

– Uả. Thế bạn ở Lí Nhân à?

– Ừ. Tớ với Thanh học cùng cấp 3.

Mặt Mai xị lại:

– Con nhỏ đó hay pha trò lắm. Nhiều khi tớ rất bực về nó.

Anh dùng thià đảo đều cốc chè bưởi chủ quán vừa đặt hai Ly:

– Nhưng bù lại Thanh rất nhanh nhẹn, giúp tớ có thể làm quen với bạn. Và tớ rất vui.

– Bạn thất vọng thì có!

– Bạn nói gì kì?

– Vì tớ lùn, bạn to con thế kia mà? Tớ giả sử sau này mà thành một đôi nhìn y như anh em hơn là một cặp.

Đó là cô gái biết chủ động – Trường nghĩ vậy. Anh nói nửa đùa nửa thật:

– Nếu mà thành được như lời bạn thì rất hạnh phúc với tớ.

Cô đáp nhanh:

– Thế mà bạn kêu không biết tán gái, nhìn bạn kià tớ sắp đổ rồi đấy?

Trường chỉ cười, Mai thấy mình như hơi bị lố, hai má đỏ gay khẽ cúi đầu:

– Mới buổi đầu gặp mà?

Từ lúc ấy cô lặng thinh và không hỏi gì thêm, chỉ có anh hỏi và cô trả lời.

Thời gian cứ thế trôi nhanh..

Dần dà rồi cũng được hai tháng làm quen. Chẳng thể giấu được rằng anh đã yêu cô, và người con gái chấp nhận mọi cuộc hẹn từ phiá chàng trai chứng tỏ anh luôn là chỗ dựa vững chắc mỗi khi cần.

Hai đôi giầy ba- ta đi quanh vườn hoa Nam Cao, Mai ngáp lên ngáp xuống chảy nước mắt:

– Được ngày nghỉ chủ nhật, đang yên đang lành gọi tớ dậy sớm, mệt chết đi được, như tra tấn nhau ấy?

Chả bù lại trông anh đầy nhựa sống, đứng đo chiều cao cô chỉ đến nách, mét 77 mà. Đã thế còn chêu:

– Bạn chịu khó tập thể dục cho chân nó dài.

Mai lườm guýt, đấm phát bên sườn rồi chạy phiá trước, đưa tay lên miệng lè lưỡi:

*Blèè* – Bé lùn đáng yêu chứ bộ. Hơn cái bộ dạng thô kệch kia kià?

– Hờ. Thô cơ mà có người mong chả được.

– Kệ tớ, bé xinh gái.

Anh lại cười khẩy:

– Èo. Tự mãn kià?

Cô chớp chớp:

– Tự phởn quen rồi.

Chợt anh hôn má cái chụt, mắt Mai mở to vì ngỡ, Trường ngại ngùng:

– Trông em thật đáng yêu.

Má đỏ ửng, cô thích hành động bất ngờ như thế. Dù rất vui nhưng vẫn tỏ vẻ bí xị:

Thảo luận cho bài: "Như chưa bắt đầu"