Những cánh hoa bay

Tác giả:

Có những lúc, người ta thấy mấy cánh hoa đong đưa, họ tưởng rằng có cơn gió thoảng qua, nhưng mấy ai thấy, có người đang đùa vui với những cánh hoa đó.

***

Con bé khẽ cựa người. Thiên thoáng nghĩ, những tiếng động do cậu gây ra đã đánh thức nó, nhưng rồi cậu khẽ cười, cái cười như đang đùa cợt chính bản thân cậu, làm sao con bé đó cảm nhận được sự tồn tại của cậu? Nghĩ vậy, nhưng Thiên vẫn đi ra ngoài ban công, cậu bé vẫn đứng ngắm con bé say giấc cũng bước chân theo Thiên. Không biết là do đuểnh đoảng hay là vì không muốn, mà chẳng đêm nào con đóng cửa thông ra ban công lại.

nhung-canh-hoa-bay

Đã hai giờ đêm, bầu trời không chút ánh sáng, chỉ vài ánh sao dặt dìu cùng ngọn gió thoảng nhẹ. Buổi đêm. Đó là thời khắc Thiên thấy ngôi nhà đã từng là của mình trở nên tĩnh lặng, giống như lúc cậu còn sống ở đây. Thiên dang tay ra, tựa như cánh chi sắp bay vào bầu trời đen thẳm. Thiên không còn chú ý đến không gian xung quanh mình nữa, không chú ý đến đứa bé đang ngồi bên cạnh Thiên cũng bắt chước cậu, dường như nó bắt chước mọi động tác mà cậu làm, như là học tập dù rằng nó so với con bé cũng suýt soát tuổi nhau, không cần học những động tác đơn giản ấy. Có đôi khi Thiên không biết vì sao mà nó có thể đi theo gia đình này lâu đến thế.

Có tiếng bước chân, Thiên quay lại, cậu mở to mắt, ngỡ ngàng, con bé tỉnh lại từ lúc nào. Nó đang đứng ngoài ban công, cạnh cậu, và, giương tay hệt như cậu. Trong một phút, cậu thoáng nghĩ con bé sẽ lao xuống, nhưng rồi nó thu tay về, nhìn về khoảng tối phía trước. Nó nhón chân, chạm tay khẽ vào cái chuông gió làm nó đung đưa. Âm thanh đó không quá to, nhưng vào giờ này, nó cũng khiến người ta khó chịu. Đứa trẻ bên cạnh Thiên bỗng đưa mắt nhìn cậu, mỉm cười. Thiên không biết nên hiểu cái cười ấy là cầu hòa như ý muốn bào cậu đừng giận con bé hay còn cách hiều nào nữa hay không. Thật ra, Thiên không muốn ai chạm tay vào chiếc chuông gió treo trên trần ban công ấy. Đó là món quà duy nhất mà Trúc tặng cậu với tư cách đặc biệt. Những hồi ức về Trúc như 1 sợi dây níu cậu lại với thế gian mà cái chuông gió ấy là một mấu trong sợi dây dài vô tận, là cô ấy chứ không phải là gia đình cậu, bởi lẽ, nó vốn chưa bao giờ là gia đình.

Bất chợt cậu thấy mình và con bé giống hệt nhau. À, có lẽ, nó bất hạnh hơn cậu. Bố cậu ra đi vào một ngày mùa đông, chiếc vali ông mang đi ám ảnh cậu tới hôm nay, mỗi lần nhìn ai ngoài phố cùng chiếc vali với dáng vẻ vội vã, cậu lại ngoái nhìn. Còn mẹ cậu, bà cũng bỏ cậu lại, vì trên khuôn mặt cậu, in hằn những nét như tạc từ khuôn mặt của ông…Căn nhà như một hố chôn cậu vào trong những dằn vặt, đau buồn. Nhưng rồi, cậu thấy mình đã nghĩ “thông suốt”, không còn tình cảm thì cũng không nên níu kéo nhau, có lẽ, lựa chọn của họ là điều tốt nhất họ có thể làm cho nhau, cho chính cậu. Nhưng con bé thì lại khác, nó đáng thương hơn cậu. Nó chỉ mới 15 tuổi, còn ngày ấy, cậu cũng có thể coi là trưởng thành. Con bé không thể rời khỏi nơi đây, nơi đã để cho nó rất nhiều vết thương, theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Tâm hồn nó còn non nớt như một mầm cây, một mầm cậy thiếu đi những giọt nước của hạnh phúc gia đình.

Thảo luận cho bài: "Những cánh hoa bay"