Những cuộn len rối

Tác giả:

Mọi thứ trong cuộc sống như những cuộn len nhiều màu sắc mà ngày qua ngày tôi vẫn loay hoay ngồi quấn từng vòng, để rồi có đôi lúc vụng về làm len rối tung, đan cài vào nhau thật chặt, ở một điểm thắt nút nào đó chẳng thể gỡ ra.

Những lúc ấy, tôi thường nghĩ đến Giang, Giang, cậu ấy chứ không phải bất kì một ai khác. Giang đủ thân để quan tâm, đủ kiên nhẫn để lắng nghe và đủ tỉ mẩn để sắp xếp những sợi len bướng bỉnh đâu vào đó, gọn gàng như thể trước nay nó vốn vẫn thế.

***

nhung-cuon-len-roi

Giang dễ mến, cậu ấy dễ mến đến mức tôi đã nghĩ rằng chẳng có một cô gái nào lại có thể không thích Giang được. Tôi thích Giang, sau rất nhiều len rối, nước mắt và cả những nụ cười. Cậu ấy không phải là người đầu tiên tôi thích, cũng không phải chàng trai cuối cùng khiến trái tim tôi khẽ chênh chao khi ở bên, nhưng cho tới giây phút này, tôi vẫn đang thích cậu ấy, với tất cả thương mến.

Tôi quen Giang từ những ngày đầu tiên tham gia khóa học tiếng Anh ở trung tâm với một cô giáo người nước ngoài. Những bỡ ngỡ ban đầu khiến tôi không theo kịp chương trình học, vài bài nghe trên lớp không đủ để tôi có thể hiểu được tất cả những gì giáo viên giảng. Và Giang là người duy nhất giúp đỡ tôi lúc đó, khi thấy tôi gần như muốn bật khóc sau giờ học. Rồi những buổi sáng ghé qua nhà cậu, vừa nhâm nhi cốc cà phê to bự nhiều sữa cậu pha vừa nghe băng trên chiếc đài cũ kỹ. Thảng hoặc, có những buổi chiều êm ả, chúng tôi nằm dài trên sàn nhà bộn bề sách vở, ngắm mây trắng lững thững trôi ngang trời và lắng nghe những ca từ buồn êm dịu của nhạc Trịnh Công Sơn. Chỉ thế thôi, và cậu đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi tự bao giờ.

 Tôi luôn muốn nói lời cảm ơn tới Giang, bởi tất cả những gì cậu đã lắng nghe, san sẻ cùng tôi, và hơn tất thảy là những khoảng thời gian im lặng cậu ngồi cạnh, không nói gì cả, chỉ đơn giản là ở bên. Tôi không quá xuất sắc khi ở trường, không quá xinh đẹp hay giỏi giang, đôi lúc bận rộn viết lách, đôi lúc không, thích uống cà phê Giang pha và ngồi đọc sách cạnh khung cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời êm ả của cậu.

Mọi người thường bảo tôi “sướng”, “sướng” vì có nhiều bạn bè yêu mến. Mà có ai biết đâu, rằng giữa những người bạn ấy tôi tìm thấy rất ít những đồng cảm, dường như khi ở bên họ, những câu chuyện họ nói cười với nhau chẳng liên quan gì tới tôi, dù chỉ một chút xíu. Tôi tìm thấy mình lạc lõng giữa những gương mặt quen mà lạ, giữa những nụ cười giả dối, của chính mình. Tôi chẳng có lấy một người bạn đủ thân để có thể vô tư khóc cười, để có thể là chính mình giữa những ngày mệt nhoài. Ngoại trừ Giang.

Giang là người đầu tiên và cũng là người duy nhất hỏi han tôi khi nhìn thấy những giọt nước mắt chưa kịp để nắng hong khô trên gò má. Cậu kéo tay tôi ra khỏi lớp học ồn ã, bùng học một buổi và lang thang trên đê nhiều gió. Rồi, tôi kể cho Giang nghe về Nam, một cách thật tự nhiên. Nam là một người bạn từ thuở nhỏ, tôi mến cậu ấy lắm. Chẳng phải thứ tình cảm non nớt, trong trẻo giữa hai đứa bẻ năm tuổi nữa, nhưng cũng không đủ để gọi là “yêu” hay “thích”. Thế mà tôi đã bật khóc ngon lành khi biết Nam có bạn gái mới. Bạn gái cậu ấy xinh lắm, hơn chúng tôi một tuổi, hát hay mà chơi guitar cũng rất cừ nữa.

Thảo luận cho bài: "Những cuộn len rối"