Những hương vị cocktail

Tác giả:

Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài…Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.

***

blue-lagoon-cocktail-citrus

Kỳ 1: Chiếc vé

Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm,

thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ xa xăm

(tuỳ bút MN)

 Tháng 7

Cửa sổ lớn được mở ra để đón những cơn gió đầu tiên của tháng bảy. Đường ẩm ướt và lắng. Cảm thấy vị ngọt ngọt ở đầu lưỡi. Đến ngón tay cũng dịu lại. Chiều đang đẹp, rồi mưa ào cái. Đứa bạn la lên những tiếng oai oái, đưa tay lên che vội. Vẫn để ga đều đều, mưa tháng bảy dịu mà, ai ghét thì nói nó lai rai rả rích, ai thích thì sẽ yêu cái chầm chậm mà nó mang lại. Tháng bảy đẹp trên từng con đường, cứ gửi xe ở đâu là lá me rụng đầy vào yên đến đấy. Cây cỏ xanh mướt, lá lúc nào cũng trĩu nước. Dọc những con đường song song bất hủ Mai Hắc Đế, Triệu Việt Vương, thi thoảng một cơn gió tạt qua, ai lỡ đi dưới cây là hứng đủ nước còn đọng trên lá. Ngồi ở quán trà đá gần Nhà Thờ Lớn huyền thoại, nhìn những cơn mưa không bao giờ dừng đang chảy dọc khắp những mạch máu Hà Nội, thấy cuộc sống nhanh lên một tí, và chậm đi một tí. Đã đi trên đường là ai cũng tất bật, nhưng đã ngồi xuống đâu đó là chỉ muốn ấm chỗ, sống rất chậm. Ngồi đọc nốt cuốn sách “Nỗi ám ảnh” của Paulo Coelho – Muốn những ngày ra đường này dài thêm nữa, vì thấy yêu cả cái ám ảnh Hà Nội, rồi có thể cũng sẽ đi đấy, nhưng mà nhớ…

Tôi nhâm nhi vị ngọt ngọt lại đăng đắng của trà, xoay xoay cái cốc ở tay:

– Vậy bao giờ anh đi?

Đăng mỉm cười:

– Muời hai em ạ. Mọi việc xong hết rồi thì nhanh thôi.

– Anh đi em sẽ buồn lắm đấy.

– Đừng nhăn mặt như khỉ thế! Sao mà buồn?

– Bình thường chắc cũng chẳng có gì đâu, nhưng mà cứ ra đến cái chỗ này ngồi uống trà là em sẽ nhớ anh. Mà trời ạ đồ béo hâm sao chuyên môn có cái trò thoắt ẩn thoắt hiện vậy, khi anh về nước là em cứ nghĩ anh sẽ không đi nữa rồi…

Anh gạt những giọt nước lách tách trên bàn:

– Thì thế mà em.

– Anh là béo hâm – tôi nhắc lại cái tên riêng mà tôi dành cho anh.

– Đi xem tranh với béo hâm không?

– Cô ơi tính tiền cho bạn cháu!!

Gợi

Chúng tôi dành mấy ngày cuối cùng để đi mua sách, đi chọn vài đĩa phim thú vị, đi thu chung một bài hát của thật sến của Nguyễn Hoài Anh, và chủ yếu là lang thang trên phố. Vài ngày sau anh bay. Tôi trở lại với nhịp sống bình thường. Lũ bạn tôi biết anh cả – gặp suốt trong những cuộc vui mà. Chúng nó coi Đăng như anh trai. Còn tôi? Mặc dù chẳng thể nào định nghĩa được cái thứ tình cảm ấy là gì, nhưng chúng tôi đã chơi với nhau đến tám năm, trước khi anh đi Mỹ, đến khi anh đi rồi về, ở lại chơi một thời gian đến cả ba trăm sáu mươi nhăm ngày và rồi bây giờ lại đi Sing. Cái con người tưng tửng long rong.

Chiều thứ hai, cả hội tụ họp ở quán chè Bobochacha đoạn Cửa Bắc, ngồi tán phét về mấy thứ linh tinh. Biết anh Đăng đi, bọn nó được thể trêu tôi nức nở:

– Là lá la, thế là bạn Linh lại buồn tình!

– Còn hơn mày không có tình để buồn, ờ…

– Sao không ra tiễn chàng rồi gây bạo động ở sân bay bằng hoa hồng và bóng bay để giữ chân chàng ở lại, hehe.

Thảo luận cho bài: "Những hương vị cocktail"