Những mảnh vỡ pha lê

Tác giả:

Có ai đó đã nói với tôi rằng, ta chỉ thực sự quên một ai đó khi tự cắt đứt niềm hi vọng của mình. Hi vọng về một tình yêu, mà thực ra là một niềm tin vô ích. Tôi tin mình đủ dũng cảm để làm điều đó. Và có lẽ, tôi sẽ có thể quên nhanh hơn tôi tưởng… Có lẽ thế…

***

1. Gặp lại

THỦY TINH

Trở về…

Lục lọi trong những mảnh hồi ức cũ về một mình của ngày xưa, một con người hoàn toàn khác, yêu đời, khát sống và luôn mỉm cười…

Trở về từ một chuyến đi dài…

Không mỏi mệt, không lo âu, không vướng bận. Mình chỉ cảm thấy trong lòng một thứ gì đó vô hình, đè nặng…

glass(1)36855

Vậy là cũng đã đến lúc tôi vào được đại học. Một tháng rưỡi đã trôi qua. Đó cũng là khoảng thời gian chậm trễ hơn so với bạn bè để tôi được biết tin mình sẽ được nhập học tại một trường đại học nào đó. Những ước mơ nay đã vụt mất, những dự định không trở thành hiện thực đôi lúc làm tôi hụt hẫng thật nhiều trong khoảng thời gian này. Tôi được học ở một trường đại học mà trước giờ tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Và kể từ đây, tôi từ bỏ những ước mơ cũ để giờ lên khung cho những mục tiêu, dự định tương lai mới. Những gì đã xảy ra giúp tôi lớn lên thật nhiều. Trên con đường tìm cho mình một lối đi, tôi bỗng nhận thấy cuộc sống không còn là màu hồng như mình vẫn hay nghĩ. Cuộc sống dường như một bức tranh, có những khoảng trắng đan xen những gam màu tối. Tôi tin có những khổ đau, mất mát bên cạnh những niềm hạnh phúc… Cuộc sống cân bằng như nó vốn vẫn vậy.

Có những lúc tôi tưởng chừng khó có thể vượt qua những rào cản để có thể bước đi tiếp trên con đường của mình. Những rào cản có thể là do chính cuộc sống đặt ra, hoặc cũng có thể là những rào cản tôi tự đặt ra để có thể thích nghi với cuộc sống mà không bị những làn sóng của nó cuốn đi theo dòng nước xoáy. Việc thích nghi với nó đòi hỏi tôi cần phải cố gắng thật nhiều. Và tôi vẫn đang sống, vẫn đang tiếp cố gắng, cố gắng và cố gắng…

Họp lớp lần thứ hai trong thành phố, lần này tề tựu đông đủ hơn những thành viên trong lớp. Tôi gạt bỏ những mặc cảm về vấp ngã đầu đời để cười nói và vồn vã như ngày nào. Cậu bạn thân cười hòa khi tôi đề nghị được cậu chở. Con người bí ẩn ấy mạnh mẽ và trải qua nhiều khó khăn hơn tôi, đó là một điều có lẽ không phải ai cũng biết. Ngày còn bé, ngày tôi còn là đứa con gái hồn nhiên và vô tư, cậu bạn thân luôn bước đi bên tôi cùng chia sẻ những buồn vui, những suy nghĩ còn vụng dại tuổi mới lớn. Nhưng rồi khi cả hai cùng lớn lên, khoảng cách giữa hai chúng tôi càng xa dần, xa dần. Cho đến khi tôi Nam nhập học, khoảng cách địa lí gần như làm chúng tôi hoàn toàn mất liên lạc, dù trong khoảng thời gian đó, tôi vẫn nhiều lần viết thư và gọi điện về hỏi thăm.

Tôi gọi cậu bạn mình là Đá bởi cậu là một kẻ lạnh lùng, luôn cô độc và bí ẩn. Cậu luôn giữ trong mình những điều mà không ai có thể nghĩ tới. Ba năm đã trôi qua, cậu bạn thân của tôi nay đã là một cậu thanh niên trưởng thành. Với cậu, tôi biết ba năm đó là ba năm vô cùng khó khăn và vất vả khi gia đình cậu gặp hoạn nạn, bản thân cậu cũng gặp phải nhiều chuyện không may. Tôi thương bạn tôi nhất vào những lúc đó. Trong khoảng thời gian không gặp nhau ấy, chưa bao giờ cậu tâm sự với tôi về bất kỳ điều gì, tôi chỉ được biết thông qua lời kể của những người bạn cũ. Đã lâu lắm hai đứa không nói chuyện và chia sẻ cho nhau nghe, vậy mà cậu bạn ấy vẫn coi tôi là một người bạn thân thực sự. Đôi lúc tôi nghi ngờ cái tình bạn ấy, nhưng bây giờ thì tôi tin chúng tôi đã thực sự là những người bạn tri kỷ.

Thảo luận cho bài: "Những mảnh vỡ pha lê"