Những năm tháng ấy

Tác giả:

Cũng phải, thanh xuân chỉ để hoài niệm mà thôi, nhưng nó khiến tôi trưởng thành.

***

W9kXhRWuREuRgmKz7vuu_holding_hands

Những năm tháng trước đây, tôi thường có thói quen đếm những chiếc xe trên dòng đường lướt qua. Đó là lúc tôi đợi Huy.

Huy là người bạn thưở bé của tôi. Nhà chúng tôi cách nhau chỉ một bức vách. Còn nhớ lần đầu gặp mặt, khi ấy tôi mới lên bảy, còn Huy chỉ mới chuyển đến đây vào ngày. Tôi không sao quên được ngày đó. Tôi đầu đội khăn trắng, đứng khóc nức nở trước di ảnh anh hai. Tay tôi run run liên tục đưa về phía trước, miệng thì cứ lẩm bẩm “anh ơi” không ngớt. Lúc đó, Huy đã xuất hiện. Cậu ấy nắm chặt đôi bàn tay tôi đang chới với, cứ luôn miệng bảo tôi đừng khóc, con gái khóc sẽ xấu lắm. Huy đưa tay vỗ vỗ vai tôi rồi bằng cái giọng con nít cứ ra vẻ người lớn, cậu nói:

– Đừng khóc, mình sẽ thay anh ấy làm anh trai của cậu. Anh trai nhất định sẽ bảo vệ cho em.

Tôi không ngờ câu nói ấy lại đi sâu vào trái tim tôi đến thế, cứ khắc ghi mãi không quên. Sau này lớn, tôi mới nhận ra: Hóa ra tôi đã thích Huy từ giây phút ấy rồi.

***

Khối tôi học vào buổi sáng, chính vì thế cứ mỗi sáng, Huy lại đèo tôi đi học. Trên con đường đến trường ấy, chúng tôi sẽ nói với nhau đủ thứ: về bài học, về bạn bè hay một bộ phim mới nào đó. Dù cùng tuổi nhưng chúng tôi lại học khác lớp. Bởi thế tôi rất thích thú mỗi khi nghe Huy thao thao bất tuyệt về lớp cậu ấy. Huy có sở thích hát những bài hát của justin timberlake. Mặc dù vốn tiếng Anh của cậu ấy dở tệ, thêm vào đó là trình độ thanh nhạc chẳng đến đâu, thế nhưng tôi lại thích nghe Huy hát. Những lúc ấy tôi sẽ thả hồn vào quan cảnh chung quanh, nhìn dòng người, dòng xe cộ vụt qua mắt.

Thế nhưng mọi thứ lại thay đổi. Nếu như trước đây, Huy sẽ xuất hiện trước khi tôi chỉ mới đếm đến ba mươi thì giờ đây, cho dù tôi có đếm đến hàng trăm chiếc xe đi qua, Huy vẫn sẽ không đến. Mối quan hệ của chúng tôi đổ vỡ, à không, chính xác là mối quan hệ của tôi với Huy đổ vỡ, vì trong cuộc sống của chúng tôi, xuất hiện một cô gái tên Linh. Lần đầu trong những cuộc trò chuyện với tôi, Huy quan tâm đến một cô gái khác nhiều như vậy.

– Nhi này, cậu nói xem tại sao cô ấy khóc? Huy bảo tình cờ cậu ấy thấy Linh khóc. Dáng hình Linh yếu đuối, bờ vai khẽ run đứng nép vào một góc tường đó không hiểu sao cứ bám lấy tâm trí Huy, khiến cậu không thể ngừng nghĩ về nó.

Chính lúc ấy, tôi chợt ra: “Chỉ một thoáng chốc thôi, cậu ấy đã chẳng còn nhìn về phía mình nữa.”

***

Linh là một cô gái bình thường, bình thường như bao cô gái khác. Cô ấy không đặc biệt, không nổi bật. Điều đó khiến tôi thắc mắc: Tại sao Huy lại thích cô ấy. Cảm giác ghen ghét và đố kị dần dần ngập tràn trong tâm trí tôi. Tôi bắt đầu cáu gắt hơn mỗi khi Huy nhắc về Linh. Thậm chí tôi cũng không ngại trưng bộ mặt khó chịu mỗi khi tình cờ gặp Linh. Nếu chuyến đi chơi với Huy có cô ấy, tôi sẽ giận dỗi từ chối. Còn nếu có đi, tôi sẽ dùng dằng bỏ về giữa chừng. Tôi biết những gì tôi làm hoàn toàn sai. Tôi cũng không biết từ bao giờ tôi trở nên cáu gắt và ích kỉ như vậy. Nhìn vẻ mặt lưỡng lự và bối rối của Linh những lúc gặp tôi, tôi thấy khó xử và có lỗi vô cùng. Thế nhưng tôi không thể điều khiển nỗi cảm xúc của chính mình nữa rồi.

Thảo luận cho bài: "Những năm tháng ấy"