Những ngày không có mặt trời

Tác giả:

Ai đó đã nói rằng thời gian không phải đơn giản là năm này nối tiếp năm kia, mùa này nối tiếp mùa kia mà là những sự kiện xâu chuỗi cuộc đời.

***

Những ngày tháng mười trời thường mưa dầm dề, ngày ngắn hơn đêm, ở xứ núi này có khi cả tháng chẳng nhìn thấy mặt trời. Cả bầu không khí cứ âm u và ẩm ướt. Lẽ ra hôm nay có trăng nhưng trăng của tháng mười thường hay bị mây mù che khuất. Tôi bước vào nhà với bộ áo mưa dính đầy nước mưa và bùn đất, ” vào nhanh kẻo lạnh!” vợ đón tôi với câu nói quen thuộc của những tối mùa đông.

Thời gian cứ qua đi, hai mươi mùa đông và cũng là hai mươi mùa xuân của hạnh phúc. Tôi nhớ nụ cười thẹn thùng của vợ trong ngày cưới vào mùa hạ, vợ mặc chiếc áo dài màu hồng mượn của cô bạn thân, tay cầm bó hoa mua rừng thay cho hoa hồng đỏ, không có khăn vành, tôi làm cho vợ một vòng hoa đồng nội, trông cô dâu của tôi đẹp hơn bất kì cô dâu nào khác trên cõi đời này. Tôi nhớ nụ cười pha những giọt nước mắt hạnh phúc của vợ khi đứa con gái đầu lòng của chúng tôi chào đời, chúng tôi đặt tên nó là Thu, bởi nó sinh ra vào mùa thu, mùa của trái chín thơm lừng. Gia đình nhỏ bé của chúng tôi đón chào đứa trẻ thứ hai vào mùa đông, khi mưa cũng giăng giăng kín đồng như hôm nay.

Khi mặt trời đem giấu ánh sáng vào chân mây ảm đạm, phải chăng đầu óc con người ta cũng trở nên đầy mộng mị. Chuyện xảy ra như một giấc mơ dài!

nhung-ngay-khong-co-mat-troi

Mùa đông năm ấy, vợ tôi chuyển dạ sinh thằng cu Út, khi cái Thu giống tôi như đúc thì thằng út có cái mũi tẹt y hệt mẹ nó, đôi mắt tròn xoe như nói với tôi rằng : “con chẳng giống ba tẹo nào!”Thằng con quý tử chẳng giống mình tôi cũng chẳng buồn, giống vợ tôi thì càng dễ thương chứ sao. Tôi sung sướng vì vợ tôi đẻ khéo chưa được bao lâu thì thằng Út đã biết hư hỏng, nó ốm triền miên và khóc đêm suốt ngày. Tôi lo lắng bao nhiêu thì vợ tôi vất vả với nó gấp ngàn vạn lần. Cũng thật xấu hổ cho một người cha, người chồng như tôi khi lại đi phân bì với một đứa trẻ, mà đó lại là con của mình. Trong mắt vợ tôi chỉ còn có con, vợ không rời nó nữa bước. Tôi cảm thấy mình bị ” bỏ rơi” và xấu hổ hơn là trong lúc “phòng lạnh đơn côi” tôi đã… phải lòng cô hàng xóm.

Tôi trở thành người không chung thủy từ cái ngày sang nhà cô Hà bên xóm giúp cô sửa lại mái tôn đang bị dột. Cơm nước xong, khi tôi ngà ngà say, cô kéo tay tôi bảo ở lại với cô thêm chút nữa. Thế là trong khoảnh khắc mùa đông bao trùm lên xứ núi, mang mưa dầm đổ lên các nẻo đường quê, có một vài tâm hồn trống vắng tìm thấy nhau, dù không thuộc về nhau, nhưng có lẽ họ đã không nghĩ suy được nhiều như thế. Tôi về nhà lúc một giờ sáng, vợ lo “Sao anh về trể vậy?” . ” anh chơi tú lơ khơ với mấy ông bạn cho vui ấy mà!” và đó là lần đầu tiên tôi nói dối vợ. Thế rồi tôi tiếp tục nói dối vợ khi cô Hà cứ tìm cớ nhờ tôi sang khi thì sửa chuồng gà, khi lại sửa giếng nước…Mỗi lần trở về, tôi thấy có chút tội lỗi với vợ, với con, Tôi ân cần với vợ hơn, lo cho con nhiều hơn, nhưng không biết tại vì sao khi cô hàng xóm gọi, tôi lại đi mà không chút do dự.

Thảo luận cho bài: "Những ngày không có mặt trời"