Những Quả Tim và Bàn Tay

Tác giả:

NHỮNG QUẢ TIM VÀ BÀN TAY 

O. Henry 
Dịch giả: Diệp Minh Tâm 


Tại ga Denver có một nhóm hành khách đổ xô lên chuyến tàu tốc hành đi về đông của hãng B&M. Trong một ngăn toa, một cô gái trẻ rất đẹp, ăn mặc thanh lịch, đang ngồi giữa những tiện nghi xa xỉ dành cho hành khách thường hay di chuyển. Trong số những người mới lên tàu có hai người đàn ông; một người điển trai với vẻ mặt và cử chỉ hiên ngang và thẳng thắn; người kia bù xù, mặt lầm lì, cao lớn, quần áo lôi thôi lếch thếch. Cả hai bị còng tay lại với nhau. 

Khi hai người đi dọc theo hành lang trong toa tàu để tìm chỗ ngồi, họ thấy chỉ có băng ghế đối diện với cô gái là còn trống. Hai người ngồi xuống đấy. Cô gái liếc nhìn họ trong một thoáng xa xôi không bận tâm; rồi, với một nụ cười dễ mến làm gương mặt cô sáng lên và một màu hồng dịu ánh trên đôi má, cô chìa ra một bàn tay nhỏ ủ trong một chiếc găng tay màu xám. Khi cô nói với giọng ngọt ngào và từ tốn, ta có thể nhận ra là cô đã từng nói với người nghe, và từng nghe người nghe nói. 
– À, anh Easton, nếu anh cho phép em được nói trước, em xin nói. Có khi nào anh nhận ra bạn cũ anh đã gặp ở miền Tây không? 
Người trai trẻ hơi giật nẩy người khi nghe giọng nói, dường như có một chút bối rối nhưng kịp trấn tĩnh ngay được, rồi đưa bàn tay trái của anh nắm lấy những ngón tay của cô. Anh mỉm cười: 
– Đây là cô Fairchild. Xin lỗi cho tay phải, hiện đang bận. 
Anh nâng bàn tay phải của anh lên một tí, với cái “số tám” bóng loáng cột chung vào bên trái của người đồng hành. Ánh mắt đang tươi vui của cô gái dần dần đổi thành nét hãi hùng hoang mang. Màu hồng mờ dần trên đôi má cô. Đôi môi cô hé mở trong vẻ đau khổ mơ hồ. Easton, với tiếng cười nhỏ như thể lấy làm vui thú, định cất tiếng tiếp khi người kia cắt ngang. Con người lầm lì đã quan sát nét mặt cô gái qua khoé mắt sắc sảo của anh. 
– Cô à, tôi xin lỗi đã chen vào câu chuyện, nhưng tôi thấy là cô có quen biết với sếp Sĩ Quan Toà Án(1) này. Nếu cô yêu cầu sếp nói giùm tôi một tiếng khi chúng tôi đến nơi, ông ấy sẽ sẵn lòng, và như vậy sẽ đỡ cho tôi rất nhiều. Ông ấy đang giải tôi đến nhà tù Leavenworth. Tôi bị bảy năm vì tội làm bạc giả. 
Cô gái thở phào, nét hồng trở lại trên gương mặt của cô. 
– À! Thế là, anh đang thi hành nhiệm vụ đấy à! Một Sĩ Quan Toà Án! 
Easton nói giọng nhẹ nhàng: 
– Em Fairchild mến, anh phải làm việc gì đấy. Tiền có thể làm ra tất cả, và em biết đấy, phải có tiền để theo kịp với đám đông ở Washington. Anh thấy có thông báo tuyển dụng ở miền Tây, và… à, cái chức Sĩ Quan Toà Án không được cao như đại sứ, nhưng… 
Giọng cô gái ấm đi: 
– Chức đại sứ không còn kêu nữa. Anh hẳn biết điều ấy. Và bây giờ anh là một trong số những anh hùng miền Tây xông pha đấy, anh cưỡi ngựa và bắn súng và lăn xả vào mọi hiểm nguy. Khác với cuộc sống ở Washington. Đám bạn bè cũ hẳn phải nhớ nhung anh đấy! 
Đôi mắt cô gái mở to, trầm trồ nhìn chiếc còng tay sáng bóng. 
Người đàn ông kia nói: 
– Cô đừng lo cho họ. Mọi Sĩ Quan Toà Án đều phải bị còng chung với tù nhân để giữ cho tù không trốn thoát. Ông Easton biết rõ nhiệm vụ của ông ấy. 
Cô gái hỏi: 
– Em có thể gặp lại anh ở Washington không? 
Easton nói: 
– Phải còn lâu. Anh e rằng thời bay nhẩy của anh đã qua rồi. 
– Em yêu miền Tây. 
Cô gái nói, không có vẻ liên quan gì đến câu chuyện. Đôi mắt cô long lanh dìu dịu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu. Cô bắt đầu nói một cách chân thật và giản đơn, không còn lớp bóng loáng của kiểu cách và cử chỉ: 
– Mẹ em và em đi nghỉ hè ở Denver. Bà trở về nhà tuần trước vì cha đang bệnh. Em có thể sống mà cảm thấy hạnh phúc ở miền Tây. Em nghĩ khí hậu ở đây hợp với em. Tiền bạc không phải là tất cả. Nhưng thiên hạ luôn lẫn lộn nhiều việc và trở thành ngu xuẩn. 
Con người lầm lì cắt ngang: 
– Nè, ông Sĩ Quan, như vậy là không công bằng gì hết! Tôi cần uống thứ gì đó, với lại cả ngày chưa được hút điếu nào. Ông nói chuyện xong chưa? Ông dẫn tôi đi vào toa hút thuốc đi chớ! Tôi thèm gần chết một điếu thuốc. 
Cả hai hành khách bị còng tay vào nhau đứng dậy, Easton với cùng nụ cười chậm chạp trên môi. Anh nói nhỏ: 
– Anh không thể từ chối lời yêu cầu về thuốc lá. Nó là bạn của kẻ xấu số. Xin chào em Fairchild. Vì nhiệm vụ, mong em hiểu nhé! 
Anh đưa ra bàn tay để từ giã. 
Cô nói, lại tròng vào kiểu cách và cử chỉ: 
– Tiếc quá, anh không đi về Đông. Nhưng em đoán anh phải đi Leavenworth. 
– Đúng thế. Anh phải đi Leavenworth. 
Hai người lướt dọc hành lang về phía toa hút thuốc. 

Hai hành khách ngồi gần đấy đã nghe gần hết câu chuyện. Một người nói: 
– Ông Sĩ Quan đó thật là tế nhị. Một vài anh miền Tây xem ra có vẻ được đấy! 
Người kia nói: 
– Nhưng trông tuổi còn khá trẻ so với chức vụ đó, phải không? 
– Còn trẻ à? Tại sao… Ô hay! Anh không để ý sao? Anh có bao giờ biết một Sĩ Quan Toà Án nào lại còng tội phạm vào tay phải của họ không? 

*Chú Thích: 
(1)Tiếng Anh: "Marshal", là cấp chỉ huy có nhiệm vụ thi hành án toà như tầm nã tội phạm, giải tù nhân, và các nhiệm vụ khác mà toà án phán quyết.
 

Nguồn: VNthuquan.net 

 

 

Thảo luận cho bài: "Những Quả Tim và Bàn Tay"