Nỗi buồn sau hàng mi

Tác giả:

 

Nó khéo léo giấu nỗi buồn và niềm trống trải bên dưới hàng mi dài và đẹp, nó không muốn ai nhìn thấy nỗi lòng của nó nữa, nó sẽ không cho phép nó được sống sai lầm thêm một lần nào nữa.

***

Nó đã chứng kiến cái chết đau đớn của mẹ. Bố đi suốt ngày, mẹ phải làm tất cả mọi việc trong nhà, hôm ấy điện trong nhà chập chờn thế là mẹ đã sửa điện. Sau khi xong mẹ đã đóng cầu dao điện lại, thử mà quạt vẫn không chạy được, mẹ xoay cái quạt lại để xem, tay mẹ gạt vào phần dây điện tuột ra, người mẹ giật lên và ngã ra. Lúc đó nó đang giữ em, nó đã nhìn thấy mẹ, nó đã hét và gào toáng lên, mọi người chạy sang đông lắm, họ làm nhiều việc lạ lắm, có người kéo nó sang nhà hàng xóm vì nó đã ngất đi.

bố-me-đừng-li-dị

Ngày hôm sau bố mới trở về, bố không khóc, bố bận rộn làm ma cho mẹ. Sau đám ma nó chỉ nhìn thấy mẹ trên ảnh bàn thờ, và trong những giấc mơ.

Bố đi làm ở đâu cũng đem theo nó đi, em nó thì bố giao cho bà ngoại ở quê xa , thế là cả năm nó mới gặp em một lần, nhưng mấy năm gần đây nó chỉ được nói chuyện với em qua điện thoại mà thôi. Bố nó lấy vợ mới và đã có em, bố đã không ngủ cùng nó từ lâu, chắc bố cũng quên mất rằng đêm nào nó cũng gặp ác mộng, sáng nào thức dậy mắt nó cũng sưng vù nhưng bố thì dạo này khác lắm. Có đêm nó giật nó tỉnh dậy nó thấy sợ lắm nó sang buồng bố và dì và nó đã thấy những thứ không cần thấy. Lại thêm một điều để nó ghê sợ.

Dì cũng chẳng phải là người xấu, tuy nhiên dì với nó thờ ơ lắm, có lần nghe dì nói với cô em gái của dì:

– Thôi thì mình đã chấp nhận làm hai, có lúc định quan tâm nhưng lại sợ người ta hiểu lầm mấy đời bánh đúc có xương… cứ để kệ nó thích làm gì thì làm. Bố nó còn chẳng quan tâm, mình để ý làm gì hả em?

Còn nó thì cứ thế càng ngày nó càng lầm lì hơn ít nói hơn và hay bị ăn mắng hơn, chẳng hiểu sao nó cứ thích làm một thứ gì đó để cho bố mắng nó, nó rửa chén thì cố tình làm cho cái chén bị vỡ, đi học cứ mấy hôm nó lại làm hỏng cái bút hoặc đánh đổ lọ mực ra quyển vở…Thế rồi mãi cũng chán, lúc đầu bố nhắc nhở qua, mắng mỏ sau cứ có chuyện gì là bố lại đánh nó.

Bố đâu biết nó muốn bố gọi nó lại, hỏi han, tâm sự và ôm nó vào lòng. Bố hỏi nó có nhớ mẹ không? Hỏi nó có gặp mẹ trong giấc mơ không? Có còn gặp ác mộng không? Có bị bạn bè trêu vì ở với dì hai không?…Nhưng không bố chỉ bế em, con dì và bố là con trai chứ không như hai chị em nó,. . Người ta vẫn bảo nó dì xinh đẹp, trẻ lại biết chiều bố , mày ra rìa rồi.

Thế là nó càng ghét em trai, vị trí của em trai kia đáng lẽ là của em nó, nhiều khi nó còn tìm cách đánh thằng bé mỗi khi dì nhờ trông em, thế là nó bị dì đánh và mách bố. cứ thế tự bao giờ nó đã trở thành một đứa trẻ ngỗ nghịch hư đốn. Chẳng ai nhận ra nó giống mẹ nó và xinh đến lạ lùng.

dieu-toi-muon

Nó đã thay đổi là nhờ cậu bạn ấy, cậu là người duy nhất quan tâm tới nó, cậu ấy đi tìm nó và hỏi tại sao nó cứ bỏ học. Khi nó chán quá nó uống thuốc tự tử, Nó đã chạy đến trước mặt bố và bảo: bố ơi con uống thuốc tự tử rồi. Bố nó vẫn đi làm bỏ mặc nó vào buồng ôm bụng đau đớn. Ông đã không quan tâm tới việc đó vì đây đâu phải là lần đầu tiên nó dọa ông như thế. Khi nó sùi bọt mép ra và người bắt đầu giật lên thì cậu ấy đã đến và đưa nó vào viện.

Thảo luận cho bài: "Nỗi buồn sau hàng mi"