Nói chuyện với bóng

Tác giả:

Phòng văn nửa khép cánh thu
Đèn văn một ngọn trông lù xanh
Đứng lên, ngồi xuống một mình
Khối tình ai nặn, lửa tình ai khêu
Mập mờ khi thấp, khi cao
Trông ra chẳng biết ông nào lại chơi!
Nhận lâu sau mới bượch cười
Té ra anh Bóng! chớ ai đâu mà
Bóng ơi, mời Bóng vào nhà
Ngọn đèn khêu tỏ, đôi ta cùng ngồi
Cùng nhau rãi một đôi nhời
Ta ngồi ta nói, Bóng ngồi Bóng nghe
– “Cõi đời từ cất tiếng oe
Đã bên ngọn lửa lập loè có nhau
Tương tri thủa ấy về sau
Đôi ta một bước cùng nhau chẳng dời
Ta ngồi khi Bóng cũng ngồi
Ta đi, ta đứng, Bóng thời cũng theo
Có khi lên núi qua đèo
Mình ta với Bóng leo trèo cùng nhau
Có khi quãng vắng đêm thâu
Mình ta với Bóng âu sầu nỗi riêng
Có khi rượu nặng hơi men
Mình ta với Bóng ngả nghiêng canh tàn
Có khi trè đượm mầu lan
Mình ta với Bóng bàn hoàn thú xuân
Có khi bút thảo câu thần
Mình ta với Bóng xoay vần nệm hoa
Đôi khi lôi điện phong ba
Cuộc đời nguy biến có ta, có mình
Hằng khi gió mát giăng thanh
Bầu giời thanh thú riêng mình với ta
Trăm năm cho đến cõi già
Còn ta còn Bóng, còn là có nhau
Trần ai mặc những ai đâu
Ai thương tử biệt, ai sầu sinh ly
Còn ta, Bóng nỡ nào đi
Ta đi, Bóng có ở chi cõi trần
Tin nhau đã vẹn muôn phần
Cũng xin rãi hết xa gần cùng nhau”
Bóng nghe, Bóng cũng gật đầu
Nguồn:
1. Tản Đà, Khối tình con thứ ba, Tản Đà thư cục tùng thư, 1932
2. Tản Đà vận văn – toàn tập, NXB Hương Sơn, Hà Nội, 1945

Thảo luận cho bài: "Nói chuyện với bóng"