Nói dối anh thêm lần nữa đi

Tác giả:

– Anh, em yêu anh!

Hắn quay sang nhìn nó. Sao ánh mắt tinh nghịch của nó thường ngày lại chân thành, ấm áp thế này?

– Phụt! Ha ha! – Hắn xoa đầu nó – Anh không phải thằng cả tin đâu nhóc ạ. Hôm nay Cá tháng tư, anh biết chứ!

Nó nhăn mặt đẩy tay hắn ra.

– Em không đùa. Với lại, em đã nói bao nhiêu lần rùi. Đừng có xoa đầu em!

Hắn cố nhịn cười:

– Ừ thì không đùa. Anh cũng yêu em lắm nhóc ạ! Phụt! Ha ha! Sến quá!

***

Cứ nhìn khuôn mặt nhăn nhó của nó thì dù hắn không muốn cười vẫn phải ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nó đã tức lại càng thêm xì khói. Nó dậm chân rồi đi về trước, bỏ lại hắn đang vừa cố nín cười vừa gọi với theo. Nó biết là hắn chỉ gọi nó vậy thôi chứ chẳng bao giờ đuổi theo nó đâu.

Mà kể ra thì nó cũng thật lạ. Nó đâu phải là gì của hắn mà lại cứ mơ tưởng đến việc hắn sẽ đuổi theo rồi nắm chặt lấy cổ tay mình, và có thể nữa là kéo lại để nó ngã dúi vào lòng như bao tiểu thuyết tình yêu khác. Nhưng chẳng ai đánh thuế ước mơ nên nó kệ, cứ mơ ước thế đó.

Ngồi trên xe buýt, nó hướng mắt nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Là ngày nghỉ nên xe cộ cũng tấp nập hơn. Nó thả trôi tâm hồn theo dòng xe cộ nhưng hình ảnh hắn, nụ cười của hắn, ánh mắt của hắn cứ hiện hữu trong tâm trí nó. Nhiều lúc, nó cảm giác dường như hắn đang ngồi bên cạnh mình vậy.

noi-doi-anh-them-lan-nua-di

Tiết Hà Nội ấm áp nhưng sao lòng nó lại lạnh thế này? Cảm giác yêu đơn phương một người rồi khi tỏ tình bị người ta từ chối thật khó chịu. Là thất vọng, là xót xa, là đớn đau. Đau tim. Khó thở. Nó không ngờ có ngày mình cũng phải dùng những từ ngữ mà trước đây, mỗi lần đọc trong mấy tiểu thuyết nó cảm thấy nổi da gà. Nhưng sự thật thì đúng là vậy.

Tựa đầu vào cửa kính, nó muốn nhắm mắt lại để không thấy hắn. Khó thật khi muốn loại bỏ hắn ra khỏi trí óc. Hắn tuy không chính miệng từ chối nó nhưng hành động của hắn chẳng phải đã chứng minh tất cả sao?

Nó là người thực tế nên cũng không muốn nghe người ta nói nhiều mà nó cần nhìn thấy hành động hơn. Mà đâu, hắn cũng có phần từ chối rồi đó thôi. Nếu thật sự thích nó thì sao hắn phải nói “Sến quá” làm gì? Lòng nó chợt dâng lên một cỗ đau đớn.

Nó rút điện thoại trong túi ra, nhắn tin cho hắn. Tin đã soạn xong rồi nhưng nó lại chẳng dám gửi.

Nó sợ phải xa hắn nhưng nếu nó không xa hắn, nó không thể quên hắn được. Nó đã quyết định rồi. Thôi thì cứ gửi đi. Coi như là để tình đơn phương này ngủ yên vậy.

Sáng sớm hôm sau.

Hắn gọi điện mãi mà nó chẳng bắt máy gì cả. Hắn đâm ra bực dọc. Chưa bao giờ nó để hắn phải chịu trong cảnh chờ đợi này. Chợt nhớ đến tin nhắn hôm qua nó gửi, hắn vội vã đến nhà nó.

Hôm qua, đối với nó không phải là Cá tháng tư. Mà từ trước đến giờ nó cũng chưa bao giờ coi ngày này là Cá tháng tư cả.

Hắn đã quên mất điều này rồi. Hắn đã quên mất và… rút cục là hắn đã để nó một mình ra sân bay. Nó đã đi Nhật. Mấy tháng trước, hắn nghe nó than vãn chuyện phải theo gia đình sang Nhật định cư và nó còn quyết tâm đấu tranh đến cùng là nó sẽ ở lại ViệtNam.

Nó nói dù nó thích Nhật Bản thật đấy nhưng ở Việt Nam, có một thứ đã níu kéo nó. Lúc ấy, hắn cũng thấy ánh mắt nó dành cho hắn ấm áp đến lạ kì. Phải chăng đó là…

Thảo luận cho bài: "Nói dối anh thêm lần nữa đi"