Nước mắt bên bến sông

Tác giả:

Chuyện chị Liên nhà bác Phúc sắp lấy chồng đã trở thành đề tài bàn luận khắp cái thị trấn nhỏ này hơn một tuần nay.

***

Vừa đi đến đầu cổng chợ tôi đã nghe thấy mấy bà, mấy cô nhiều chuyện râm ran bàn tán ở quán nước bà Toàn:

– Cái Liên nhà ông Phúc xem vậy mà tốt số ra phết nhỉ! Ba mươi tuổi đầu rồi chứ có ít ỏi gì đâu mà vẫn còn kiếm được một anh bác sĩ có nhà cao cửa rộng trên Hà Nội. Ngày xưa, con gái ở cái tuổi ấy một là ở vậy đến già, hai là đi làm hai cho người ta, để lấy chỗ nương tựa về già thôi, chứ đâu mong lấy được trai tân tử tế.

Bà Lai vừa dứt lời, thì bà Mẫn đã lên tiếng:

– Bà đúng là chẳng biết gì cả. Thằng chồng con Liên chẳng phải là trai tân trai tiếc gì đâu. Nghe nói nó có một đời vợ rồi, cưới được mấy tháng thì cô vợ bị tai nạn chết. Thôi thì chưa vướng bận con cái thì có khác trai tân là mấy.

Bỗng đâu, cô Lan bóng gió một câu bằng cái giọng nửa chì chiết, nửa mỉa mai mà cả cái thị trấn này đã nghe từ mười mấy năm nay:

– Thôi gái sát trai đi với trai sát vợ là đúng rồi. Nồi nào úp vung nấy mà bà. Thằng Huy nhà anh cháu mà không bị con Liên hại chết thì bây giờ đừng nói là nhà cao cửa rộng ở Thủ đô, khéo khi sang Tây sang Tàu thằng bé cũng được đi rồi. Ngày con sống nó học giỏi nhất cái thị trấn này ai mà chẳng biểt. Thi đại học nó gần đỗ thủ khoa chứ chẳng chơi. Thế mà dính vào cái ngữ ấy vậy là..

nuoc-mat-ben-ben-song

* * *

Ngày ấy, chị Liên, anh Quân và anh Huy là ba người học giỏi nhất cái thị trấn này, là tấm gương cho bọn con nít chúng tôi học tập. Ngày nào ba anh chị ấy cũng cùng nhau đạp xe lên trường chuyên đi học, chiều lại rủ nhau cùng về. Đến một ngày anh Quân và anh Huy cùng ngỏ lời yêu chị Liên. Không từ chối, cũng không nhận lời chị chỉ nói với hai anh là cả ba đang còn kì thi Tốt nghiệp và thi Đại học đang ở trước mắt, khi nào thi xong chị sẽ trả lời.

Cuối cùng, kỳ thi Đại học cũng kết thúc. Cả ba đang hồi hộp đợi kết quả. Với chị, chị chỉ đợi kết quả thi, nhưng hai anh còn đợi cả đáp án từ trái tim chị. Không biết là vì yêu chị, vì quá nôn nóng để đợi đáp án từ trái tim người con gái mình yêu, hay sợ hãi một cuộc cạnh tranh của những người bạn thân, sợ một cái lắc đầu từ chị…. Giữa hai anh đã có một lời thách đố. Cả hai sẽ cùng bơi một vòng quanh sông Thẫm, người thắng sẽ được theo đuổi chị, người thua sẽ phải tự nguyện rút lui. Khi anh Quân bơi xong một vòng và lên bờ mặc quần áo, vẫn không thấy anh Huy đâu. Anh Quân đã cùng mấy người gần đó nhảy xuống cứu anh Huy. Nhưng không kịp nữa rồi…

Đau lòng hơn, một tháng sau giấy báo đỗ Á khoa Đại học Bách Khoa được gửi đến nhà anh Huy. Nhìn mẹ anh ôm tờ giấy báo kết quả của con trai mà ngất lên ngất xuống, chị Liên như thể người mất hồn. Chẳng biết do cái thị trấn này bé quá hay do miệng lưỡi thiên hạ giỏi đưa chuyện, mà khắp các hang cùng ngõ hẻm, đâu đâu cũng nghe thấy chuyện của chị Liên. Người tốt bụng thì bảo: “Sống chết có số, chắc thằng Huy chỉ ở với bố mẹ nó được đến chừng ấy thôi, chứ con bé Liên nào có tội tình gì”. Người ác miệng thì bảo: “Chắc tại nó sát trai nên thằng Huy vừa dính vào nó là chết. Các bà không nhớ ngày xưa có một anh nhà gần cầu Đa Sô đến tán tỉnh cô Thắm- cô ruột nó rồi bị trai làng này đánh chết hay sao. Gái độc sát trai nó có dây có dòng cả đấy. Ai dại mà dây vào cô cháu nhà ấy thì chỉ có chết bất đắc kì tử”.

Thảo luận cho bài: "Nước mắt bên bến sông"