Ông ơi!

Tác giả:

“Nội ơi! Sau này khi tốt nghiệp đại học, cháu sẽ đón ông, bà và cả nhà xuống thành phố chơi. Ông chờ cháu nhe!…sau này cháu sẽ làm ra thật nhiều tiền cho nội được sống sung túc…” Và nội ơi, lời hứa đó cháu sẽ mãi không bao giờ thực hiện được. Và nội đã không giữ lời hứa với cháu. Nội đã ra đi mãi mãi…

***

1.

Khi cháu chào đời, nhà mình nằm ở tận trong kênh của huyện Kiên Giang. Nhà nghèo lắm, ba mẹ làm lụng vất vả nhưng cũng không đủ tiền mua sữa nên ngoài sữa mẹ, cháu phải uống thêm nước cơm đường. Lần nào nấu cơm thì ông đều dành riêng cho cháu một phần. Và từ đó trở đi, nước cơm đường được xem như là một phần không thể thiếu trong bữa ăn của cháu. Dù bây giờ cháu đã lớn nhưng ông vẫn có thói quen để dành cháu một ly nước cơm và vài miếng cơm cháy đã được vo tròn lại như quả trứng.. Ông thức suốt để đưa võng cho cháu ngủ; ông hát ru ầu ơ, ngâm thơ Lục Vân Tiên, thầy Mẫn Tử Khiên cho cháu nghe, ông chỉ cháu tạo hình những con vật qua cái bóng trên vách nhà, ông cõng cháu qua cầu khỉ để mua bánh kẹo.

ong-oi

Khi lúa đã vào mùa gặt nên ông phải ra ruộng ngủ để trông lúa. Ông bảo cháu ở trong nhà chờ ông ra dọn dẹp rồi sẽ cho cháu ra ngủ với ông. Cháu đã thức rất lâu để đợi ông nhưng ông không giữ lời hứa. Mặc cho ba mẹ dỗ dành, cháu vẫn khóc thúc thích và chỉ ngủ đi khi quá mệt. Sáng ra cháu đã giận và không thèm nói chuyện với ông một ngày.

Ngày đầu tiên đến trường, trời mưa tầm tã, ông phải dùng áo mưa được cắt từ chiếc bao bằng ni lông để cho cháu che người. Khi đến trường cháu đã khóc rất dữ dội khi nhìn ông chèo xuồng bỏ đi trong cơn mưa. Ngày đầu tiên đến trường, quần áo, sách vở đều ướt cả. Rồi những ngày nước lên, ông chở cháu trên chiếc xuồng để giăng cá, đặt lờ, hái bông điên điển…

Năm cháu học lớp 1. Trong một buổi ghé nhà bạn. Khi đang chơi, cháu thấy ông chạy xe đạp ngang qua. Một chút chần chừ, sau đó cháu bất chấp tất cả để cố chạy theo ông, vừa chạy, vừa khóc vừa kêu ông thật to. Ông bị lãng tay nặng nên ông không nghe cháu gọi. Chó sủa theo rất nhiều, cháu sợ lắm nhưng bỏ mặc tất cả, cháu không muốn ngừng lại, không muốn bỏ ông. Và cuối cùng, sau một đoạn đường khá dài, ông đã dừng xe và quay lại. Cháu đã khóc rất dữ dội.

Ông rất ít về nhà nhưng ông vẫn hay ghé trường và cho cháu một ít trái cây, ông mua thật nhiều bánh kẹo cho cháu, ông chở cháu đi chơi trên chiếc xe đạp.

2.

Đầu năm lớp 3. Sau khi ba mẹ chuyển nhà lên miền Đông, cháu không được gặp ông. Nhưng một thời gian sau ông đã chuyển về sống chung với gia đình. Sau này cháu mới biết rằng, khi cả nhà chuyển đi rồi ông buồn lắm và ông hay nói “mấy đứa đi không để lại cho tao một đứa cháu nào hết. Tao nhớ tụi nhỏ quá.”

Có lần, khi cả nhà đang nghỉ trưa, ông dùng hết sức để tra nhớt vào cánh cửa cổng, nhưng loay hoay cách nào, cánh cổng rớt ra và ngã ầm xuống. Rất may nó sượt qua ông và cũng may là không có ai gần đó. Ba mẹ vừa lo vừa sợ nên đã lớn tiếng với ông. Ông sợ lắm và lần đầu tiên cháu thấy ông run, ông khóc. Ông sợ lắm, cháu chỉ biết ôm ông vào lòng và dỗ dành ông. Nước mắt ông cứ rơi và ông tựa vào lòng cháu mà khóc. Đừng khóc nữa ông ơi…

Thảo luận cho bài: "Ông ơi!"