Phận hồng nhan có mong manh

Tác giả:

Tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh,
Buồn cho ai mà lại tiếc cho ai.
Duyên chông chênh nguyệt mỉa mai cười,
Ngao ngán nhẽ đào tiên lăn cõi tục.
Đã gác gương loan treo giá ngọc,
Nỡ hoài chim cú đậu cành mai.
Duyên còn dài, xuân hãy còn dài,
Thử đủng đỉnh xem cơ tiền định.
Nhắn ông Nguyệt hãy xe dây xích,
Khách giai nhân với khách văn nhân.
Sắc tài ai kẻ cầm cân?

 

Tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh
Chữ Hán: 自古紅顏多薄命 (Từ xưa đến nay, khách má hồng phần nhiều số phận mỏng manh), lấy ý từ bài “Minh Phi khúc” của Âu Dương Tu đời Tống: “Hồng nhan thắng nhân đa bạc mệnh, Mạc oán đông phong đương tự ta” 紅顏勝人多薄命,莫怨東風當自嗟 (Khách hồng nhan hơn người thường bạc mệnh, Chớ oán gió đông, nên xót thương mình). Truyện Kiều: “Kiếp hồng nhan có mong manh”. Hai chữ cuối có bản chép là “mệnh bạc”.

Tiêu đề bài này “Văn đàn bảo giám” chép là “Phận hồng nhan”.

Nguồn: Cao Bá Quát toàn tập – tập 1, Trung tâm Nghiên cứu quốc học, NXB Văn học, 2004

Thảo luận cho bài: "Phận hồng nhan có mong manh"