Phận Người

Tác giả:

Nói rằng ông Vinh không thương vợ thương con, thật không đúng.  Thương và lo cho vợ con, điều này ông chu đáo, tròn bổn phận, nhưng ông là người nóng tính, độc tài.  Ông lo cho rất đầy đủ, không để vợ con thiếu thốn bất cứ vật chất nào. Dù bận rộn những cuộc thương mại, đấu thầu, ông cũng thu xếp thời giờ để cuối tuần chở vợ con đi bách phố vòng vòng Sài Gòn, đưa gia đình đi ăn tại các nhà hàng hạng sang. Muà hè, khi các con được nghỉ học, ông đưa cả gia đình đi nghỉ mát khi ở Vũng Tàu, lúc ra ngòai Nha Trang, Đà Lạt .  Ông Vinh lo cho các con tỉ mỉ từ chuyện học hành đến cả những bộ quần áo hợp thời trang, đẹp, quý phái.  Ông hảnh diện khi đi bên cạnh người vợ đầy nét sang trọng.  Lu’c ấy, bà Vinh tuổi chỉ vừa khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu, hãy còn trẻ đẹp và đầy nét duyên dáng. 
  
Tuy vậy, trong gia đình ông Vinh là vua một cõi, chồng nói thì vợ phải phục tùng.  Ông hà khắc kiểm sóat vợ con, bắt họ phải răm rắp theo ý ông và đặc biệt là ông nóng ti’nh!  Mỗi chuyện nhỏ bất như ý đều có thể làm ông nổi cơn cuồng nộ, và ông ra tay mạnh bạo, vũ lực.  Khi thì những đường roi thẳng tay vút cao, xé gió, vụt mạnh xuống liên tục trên thân người đang cong quằng lại để chịu đòn, roi trút xuống tới tấp đến khi nào cơn giận nguôi dần, có khi cây roi cũng nát rã.  Thân người hằn những vết dọc ngang nức da, rươm rướm ma’u.   Nếu không co’sẵn roi, thì những cái tát tay, những cú đá, đấm liên tục chóang váng, đom đóm loé chớp, lổ tai lùng bùng bởi tiê’ng O .. o ..o ..  khe’o dài.  Cứ như vậy, ông đánh đến khi thân của người đang hứng trận đòn chao đảo té quỵ, mới thôi.  Bà Vinh, cùng hai con lớn, Nhạn và Huy, là những người đã từng chịu nhiều trận cuồng nộ đau buốt đó.  Riêng Vũ với Yến, hai đứa con song sinh, lúc ấy vì còn quá nhỏ nên không bị những cơn mưa đòn.  Hai đứa chỉ biết ôm nhau trốn ở góc nhà và khóc thét kêu bố, kêu mẹ!   
  
Sau khi đánh xong, ông Vinh đuổi bà Vinh ra khỏi nhà.  Ông nói phải đi cho khuất mắt chứ ở quanh quẩn trước mặt sẽ làm ông điên lên tiếp thì có trời mới cứu nổi.  Các con, đứa nào muốn theo mẹ thì cứ theo, dẫn đi hết càng tốt.  Bà Vinh năn nỉ cách mấy, van xin cách mấy, ông Vinh vẫn không động lòng thương mà lung lay tâm ý,  mặt ông lạnh đanh không mải mai xúc động.  Bốn đứa con nắm tay, nắm áo mẹ đi ra khỏi nhà.  Vì không muốn gia đình của mình biết chyện, không dám làm ba má hoặc anh chị của bà đau lòng khi thấy cảnh vợ chồng mất hạnh phúc, nên ít khi bà Vinh dẫn chị em Nhạn về nhà ông bà Ngoại, hoặc nhà của các cậu, các dì của Nhạn. Vì cố giấu, nên đối với họ, bà Vinh bao giờ cũng đầm ấm hạnh phúc với chồng.  Có lần, lời đồn đãi đến tai ba 
má của bà Vinh, má của bà đã kho’c và hỏi con có thật vậy không? Bà Vinh nhìn người mẹ tóc đã bạc phơ, mắt xót xa nhìn con chờ đợi câu trả lời, nên đành nói dối, chối là tin đồn không đúng, không có thật, chấn an rằng vợ chồng nào không cải vã, đôi khi có to tiếng chút rồi thôi, chứ ông Vinh không bao giờ mạnh tay đánh đập, võ lực với vợ.  Người mẹ nghe con no’i như vậy cũng an tâm. 
  
  
Thường thì, khi bị đuổi đi, bà Vinh dẫn các con ghé nhà người bạn thân chơi, hoặc lang thang ngoài phố đến tối, đóan chừng sau khi ông Vinh ngủ rồi thì lại lò dò dẩn các con về, mấy mẹ con bước từng bước nhẹ rụt rè vào nhà, sợ sệt vì lỡ như ông Vinh thức giấc thì khổ.  Co’ lần cũng bị đuổi đi, bà Vinh dẫn bốn đứa con đến nhà người bạn thân ở đó đến tối.  Bạn của bà Vinh có ý giữ mấy mẹ con lại nhưng bà từ chối, phần vì ngại phiền gia đình bạn, phần vì sợ dẫn các con đi qua đêm là lý do càng làm cho ông Vinh thêm giận dữ.  Bà lầm lũi dắt các con về nhà, nhưng không ngờ ông Vinh đã khóa cửa phía bên trong, bà không sao mở cửa vào được.  Bên trong căn nhà, đèn đã tắc, có lẽ ông Vinh đã ngủ, bà không dám gõ cửa đánh thức ông dậy, vì sợ ông nổi cơn giận lên tiếp.  Nước mắt bà Vinh lăn dài, cố giấu tiếng nấc nghẹn khi nhìn gương mặt các con thấm mệt vì cơn buồn ngủ, lòng bà rối lên, không biết làm sao!  Bây giờ, trở lại nhà người bạn cũng không được vì tối quá rồi, có lẽ gia đình bạn cũng ngủ rồi, bà rất sợ phiền.  Dẫn con về nhà ba má, hoặc nah` anh chị thì bà cũng không dám.  Đứng trong khoảng sân trước nhà, bà tự trấn an rằng sân nhà mình co' cổng sắt, nên cũng an toàn, và những tàng cây trong sân cũng khuất, nên không ngại ai đi ngang qua nhìn thấy được mẹ con bà ngủ ngoài sân.  Nghĩ vậy, cuối cùng bà lót những tờ giấy báo trên nền xi măng, cho các con nằm.  Tựa người vào tường, đôi mắt cay, thấm mệt, nhưng bà luôn tay quạt muổi cho các con.  Huy mỉm môi nhưng cố không bậc khóc, chú nhóc lầm lì, hai bàn tay nắm chặc như đang gồng người chịu cơn tủi giận.  Nhạn thúc thít khóc thương tủi cho mẹ, cho mình và các em.  Nhạn ngồi gần mẹ, cô bé cũng xếp tờ báo làm đôi, phụ với mẹ ve vẫy quạy muổi cho các em, nhưng được một lúc thì Nhạn mỏi tay, cơn buồn ngủ kéo đến, cô bé tựa vào vai mẹ, ngồi ngủ gật .  Trời muà hè Sài gòn oi nóng, và thường có cơn mưa bất chợt.  Mưa gần sáng, nước tạt vào ướt làm bọn nhóc thức dậy, chúng đứng nép xát vào bên trong hiên nhà, vây quanh mẹ, tránh mưa.  Bà Vinh nhìn con, rồi nhìn dãy mưa trắng xóa rơi, bà lặng lẻ khóc.  Có giọt mưa xiên, lạc gió tắp vào mắt, bà chỉ nếm được vị mặn của nước mắt.  Không biết đứng như vậy bao lâu, khi ông Vinh mở cửa, mẹ con bà oà khóc.  Ông không nói gì ngoài lời ra lệnh khô cứng  
  
–  Mấy mẹ con vào nhà thay quần áo mau!  
  
Có lẽ sâu trong tâm, ông cũng hối hận vì cơn nóng giận đánh đuổi vợ con ra khỏi nhà.  Vài ngày sau đó, ông càng chìu con, nào là mua quà, mua đồ chơi cho các con, và ân cần âu yếm với bà Vinh nhiều hơn.  Để rồi, vẫn cố tật giận dữ, ông lại đùng đùng nổi nóng như vũ bão, lại những cơn đòn roi, và hất hủi xua đuổi ra khỏi nhà.  Bà Vinh lại buồn tủi dẫn các con đi.  Cũng may, sau đêm bị ngủ ngoài sân ấy, bà Vinh đã bọc kín, giấu kỹ mùng và chiếu ở một góc kẹt, khuất trong sân nhà.  Những lần ông Vinh không cho mẹ con bà vào nhà, các con ít nhất cũng có một chổ ngủ, mà không bị muỗi chích, nhưng nếu trời không thương, đổ mưa thì mấy mẹ con ướt lạnh.
  
Bi kịch diễn đi diễn lại, lúc ấy tuy vừa mười một, mười hai tuổi, Nhạn đã thấy bố mẹ lạnh lùng nhau, không khí căn nhà nặng triũ!  Những lần ông Vinh nổi cơn cuồng nộ đòn roi, tiếng gầm gừ giận dữ, tiếng khóc la, than thở, van xin, tựa như cảnh một địa ngục mà trí óc non nớt của Nhạn đã đọc qua đâu đó.  Nhạn được huấn dạy rằng làm con mà dám buồn giận bố mẹ là con vô lễ bất hiếu, nên tuổi nhỏ của Nhạn thường có mặc cảm bất hiếu với bố vì Nhạn thấy giận bố tàn nhẫn, vô tâm đánh đập mẹ và chị em của Nhạn, càng mặc cảm có tội hơn mỗi lần Nhạn thầm mong mẹ và bố ly dị, bỏ nhau đi, đừng sống chung nữa, để chị em Nhạn được sống an bình với mẹ, dù Nhạn sẽ nhớ bố nhưng thà vậy còn hơn cả gia đình sống như trong địa ngục.  
  
Riêng bà Vinh, mà cũng đau khổ, nhưng tự nghĩ phần đời còn lại của bà xem như đã hết, bà chỉ biết sống vì các con, cho chúng con có được một mái gia đình tròn vẹn với đầy đủ tình thương của cả hai người, bố và mẹ.  Cũng có những khi bà Vinh tự thấy mình đang làm điều quá khả năng và nghị lực của chính mình, vì tinh thần và tình cảm của bà Vinh không có an vui, hạnh phúc thì bà tìm đâu ra bình an hạnh phúc tròn vẹn để cho các con?!  Bà không biết rằng tâm trí non nớt của chị em Nhạn cũng thầm mong mẹ thật sự vui, thật sự bình an để chúng cũng không còn buồn khổ theo mẹ, mỗi khi nhìn mẹ khóc, khi nghe mẹ thở dài, và đau quằn khi mẹ bị đòn roi.  Mẹ cố cho chị em Nhạn hạnh phúc có bố mẹ đầy đủ trong mái gia đình, nhưng nào biết cứ mỗi buổi chiều tan trường đi học về, Nhạn đi thật chậm để đừng vội về đến nhà, hoặc Nhạn lê la ở lại nhà mấy đứa bạn cho qua thời gian.  Có khi nhìn ba má của bạn nói chuyện vui vẻ, nhà tràn ngập tiếng cười, Nhạn nghe tủi buồn tự hỏi sao bố không cho mẹ và chị em Nhạn nụ cười và niềm vui như ba má của bạn?  Bố luôn nói thương mẹ và chúng con, tại sao bố hành hạ mẹ, xua đuổi mẹ và các con hoài?  Sau trận đánh đập lại là những thoa dịu ân cần.  Và, cứ thê’ tái diễn  tựa như một vòng oan nghiệt không lối thóat.  Những bù đấp chìu chuộng, sau cơn đòn roi, hất hũi không là liều thuốc làm giảm cơn đau, làm vơi vết bầm trong tâm của mẹ của chị em Nhạn, như bố nghĩ.  
  
oOo oOo 
  
Theo sự sắp xếp của ông Vinh, năm mẹ con bà Vinh đi vượt biển, vì nếu không đi thóat và rủi bị bắt thì vẫn còn ông bên ngoài lo hối lộ chuộc vợ con ra khỏi tù.  May thay, chuyế’n vượt biển an bình.  Bà Vinh và bô’n đư’a con đến trại tị nạn tạm lưu khoảng gần một năm, sau đó được định cư tại Mỹ.  Suốt tám giờ trong ngày, bà Vinh đi làm ở công ty sản xuất xà phòng giặt đồ, công việc rất vất vã, nặng nhọc.  Chiều tối, bà lại đi làm thêm việc dọn dẹp các công sở địa ốc.  Nhạn vừa học, vưà làm hầu bàn tại một quán phở để phụ mẹ chi phí trong gia đình, và lo cho các em.  
  
Ông Vinh ở lại một mình, buồn nhớ vợ con nên không quan tâm gì đến việc chạy mối thương mại, dần dà làm ăn thua lỗ hao mất vốn luyến tài sản .  Bà Vinh tiện tặn gói ghém mọi chi tiêu đê’n mức tối thiểu, dành dụm được chút ít tiền thì bà Vinh gởi về cho chồng để ông lo tìm đường vượt biển .  Khoảng thời gian xa cách này, dường như ông Vinh đã có dịp suy nghĩ nhiều về cách ông đối xử với vợ con, những lá thư của ông tràn đầy yêu thương lẫn hối hận và niềm ao ước được gặp lại vợ và các con. 
  
Mãi đến khoảng tám năm sau đó,  cuối cùng ông Vinh cũng vượt thóat khỏi Việt 
Nam, sang đoàn tựu với gia đình.  Lúc ấy, Nhạn và Huy đã xong chương trình đại học.  Vũ và Yến n cũng ra trường  vài năm sau đó.  Các con của ông bà Vinh đã trưởng thành và có gia đình riêng, nhưng cũng ở thành phố gần bố mẹ, chỉ mỗi mình Nhạn có chồng xa nên phải theo chồng về tiểu bang khác.  Bà Vinh vẫn nhọc nhằn làm hai hai việc, dù bao nhiêu lần các con xin bà nghỉ bớt việc làm thêm buổi tối, bà diện cớ ở nhà không làm gì cũng buồn, đi làm bấy lâu cũng quen rồi .  
  
Từ khi sang xứ này, ngôn ngữ lạ, tập quán cũng lạ, nên ông Vinh gặp nhiều khó khăn trong vấn đề hội nhập văn hóa và tìm việc làm.  Khỏang tám chín tháng đầu, ông rất ôn hòa vui vẻ đầm ấm với vợ con, nhưng càng ngày ông càng trở nên dễ cau có khó chịu và quát la nặng lời trách mắng rằng vợ con chẳng ai nễ ông với điạ vị người chồng người cha.  Điều đáng tiếc là ông Vinh đã không thể nhận thức được là khi các con rời xa ông, chúng còn nhỏ dại, bây giờ chúng đã trưởng thành, tự lập và có gia đình riêng .  Vậy mà, dưới mắt ông chúng vẫn là những đứa trẻ nhỏ, chưa trưởng thành, và ông muốn ra lệnh điều khiển cách sống của các con như lúc chúng còn ở Việt 
Nam.  Khi chị em của Nhạn không thể chìu theo ý thì ông giận hờn, và mặc cảm rằng ông sang đây quá muộn nên lỡ thời vận, các con bây giờ đều là những người co’ bằng cấp đại học, là dân trí thức nên xem thường ông.  Đây cũng chỉ là mặc cảm do ông suy tưởng khi quẩn trí, dù chị em của Nhạn rất cố gắng làm vui lòng bố.  Một phần vì chúng kính nể bố, và muốn hiếu thảo cho tròn ơn sinh thành dưởng dục, thêm nữa chúng cũng ý thức được là nhờ sự lo lắng sắp xếp của bố mà chúng được sang đất nước này để học hành thành đạt, tạo dựng tương lai.  Tuy nhiên, phần lớn vì chị em Nhạn thương mẹ nên chìu ý bố vì khi ông Vinh không vui, không hài lòng, ông gắt gổng cau có với bà Vinh, chúng muốn mẹ yên nên làm vui lòng bố.  
  
Ở xa nên Nhạn không chứng kiến những cảnh buồn khổ của mẹ, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn nghe các em bất bình khi kể chuyện bố đối xử với mẹ bằng thái độ nóng giận, bạo lực, hất hũi như trước đây.   Lần ấy, Nhạn đang chập chờn giấc ngủ gần sáng, chợt điện thoại reo vang.  
  
Mơ màng nửa tỉnh nửa mê, Nhạn với tay nhấc điện thọai   
–  Hello … 
  
Giọng của Yến bên  đầu giây vừa khóc vừa nói   
– Chị ơi, ngày mai bọn em mua vé phi cơ đưa mẹ sang sống với vợ chồng anh chị nha!? 
  
–  Chuyện gì vậy Yến? Bình tỉnh nói chị nghe. 
  
– Bố hành hạ mẹ không nương tay,  mẹ và bọn em không chịu nổi nữa rồi .  Bố bực tức vấn đề gì bọn em không biết rõ, nhưng bố hành hạ mẹ quá … 
  
Giọng Yến đứt đoạn vì tiếng nấc 
–  Chị biết đó, mẹ  vất vã khổ nhọc đi làm một ngày hai việc, về nhà mệt nhoài, nhưng đâu được nghỉ ngơi, mẹ phải lo cho bố mọi điều đầy đủ, từ miếng ăn giấc ngủ, bố vẫn chưa vừa lòng!  Cả ngày bố ở nhà, không làm gì rồi suy nghĩ lẫn quẩn, suy đóan đủ thứ cho rằng vợ con không tôn trọng bố.  Em không biết bố tức giận gì đó về chuyện vợ chồng anh Huy, nhưng bố lại không gọi anh Huy ra nói thẳng, mà bố đổ trút sự nóng giận ấy lên mẹ.  Bố nói hối tiếc đã để mẹ dẫn chị em mình vượt biên vì mẹ không biết dạy dỗ giáo huấn cho bọn mình nên người.  
  
Nhạn ngắt lời Yến trong bất mãn 
– Chị em mình, đứa nào cũng trưởng thành, cũng là người biết lễ nghĩa đạo đức sống, có đứa nào đi hoang bè đảng tù tội đâu mà bố lại nói mẹ không biết dạy chúng con, bố muốn gì hơn? 
  
Yến kể tiếp 
– Em cũng không hiểu bố!  Chị biết không, bố bảo để bố dạy mẹ thế nào là cách dạy con, rồi bố bắt mẹ ngồi chép phạt mấy ngàn dòng chữ để trị tội mẹ! 
  
Nhạn hết ngăn được cơn buồn tủi, bất bình 
–  Trời ơi, bố xem thường mẹ quá’, bắt mẹ chép phạt như một trẻ con học trò tiểu học!  Trời ơi thật không tưởng tượng nổi! 
  
Yến nấc giọng khóc, nói nghẹn ngào 
– Hành hạ vậy chưa nguôi cơn giận của bố đâu chị! Vì mẹ làm hai việc trong ngày, nên khi bị bắt thức chép phạt đến mòn mỏi, mẹ mệt quá nên lỡ ngủ gục.   Bố xô hất chiếc ghê’ mẹ đang ngồi làm mặt mẹ đập xuống bàn tỉnh ngủ mà chép phạt tiếp.  Mặc cho mẹ khóc xin năn nỉ bố, tâm ông vẫn lạnh cứng như thép, bố tát tay mẹ và bắt ngồi chép phạt không tha.  Bố tàn nhẫn quá, bố tàn nhẫn quá!  Em không thể hiểu tạo sao bố nhẫn tâm hành hạ mẹ như vậy! 
  
Nhạn cũng khóc theo em, cô nức nở hỏi 
–  Sao em biết chuyện xãy ra? Bây giờ mẹ ở đâu ? 
  
–  Hơn nửa khuya, lúc bố ngủ, mẹ trốn ra khỏi nhà.  Mẹ đi mà chỉ mang mỗi đôi dép, không kịp lấy chiếc áo ấm để khóat khi ngoài trời mùa Đông lạnh cóng.  Mẹ lái xe đến nhà em, rồi ngồi khóc hoài, không nói gì.  Em hỏi mãi mẹ mới chịu kể cho em nghe.   Sau đó, em điện thoại gọi anh Huy và anh Vũ cùng đến nhà của em để an ủi và góp ý với mẹ.  
  
– Bọn em  đề nghị là mẹ nên sang bên chị sống, lánh xa bố một khoảng thời gian. 
  
Yến chần chừng chút, rồi như khẳng định, khi nói 
–  Nếu mẹ ly dị bố luôn cũng được, em thà làm con bất hiếu khi có ý nghĩ này, nhưng mẹ đã khổ gần suốt đời, mẹ già rồi mà bố vẫn không để mẹ yên … 
Hai chị em lại oà khóc.  Cố dằn cơn xúc động, trấn an Yến, Nhạn nói sẽ thu xê’p đón mẹ về sống vơ’i vợ chồng cô. 
  
Một hai tuần đầu tiên, lúc nào bà Vinh cũng buồn và mặc cảm có lỗi vơ’i chồng vì bà bỏ đi như vậy.  Nhạn không hiểu được tại sao mẹ lại thấy có lỗi vơ’i bố, khi bố hành hạ mẹ không chút thương hại, không chút tội nghiệp, chứ đừng nói là yêu thương tôn trọng trong tình nghĩa chồng vợ.  
  
Khi Nhạn hỏi, thì bà Vinh trả lời rất đơn giản 
– Mẹ co’ bổn phận lo lắng chăm sóc cho bố, đó là tình nghiã vợ chồng sống với  nhau.  Sang xứ này, bố không bất cứ một anh em họ hàng nào cả, không còn một ai thân bằng quyến thuộc, ngoài trừ mẹ và các con .  Vì bố khă‘c khe quá, nên các con dần dần không đứa nào gần gũi với bố, bây giờ mẹ bỏ đi, bố một thân, một mình, lẻ loi tội lắm! 
  
– Nếu bố suy nghĩ ra điều đó, thì bố không nên hành hạ làm mẹ buồn khổ. 
  
– Khi bố của con bình tỉnh, tính ông ấy không tệ đâu.  Nhạn, con là con gái lớn nhất trong gia đình, điều này mẹ nghĩ là con cũng nhận biết, đúng không?   Khi bố của con nóng lên thì không kiểm sóat được sự giận dữ, và hành động thô bạo, nhưng khi qua cơn cuồng nộ thì bố con cũng hối hận, cũng xin lỗi mẹ, và tìm cách chuộc tội, hơn nữa bố cũng tròn bổn phận là người cha biết lo cho tương lai cho các con.  
  
–  Nhưng cứ lẫn quẩn trong cái vòng tròn oan nghiệt đó hoài, mẹ phải chịu khổ, phải bị đau đớn thể xác và tinh thần đến bao giờ chứ? 
  
–  Có lẽ kiếp trước mẹ mắc nợ bố, kiếp này mẹ phải trả cho xong nghiệp của mẹ. 
  
Nhạn nhìn mẹ, nước mắt ứa tràn .  Nợ nần kiếp nào mà oan khiên trả mãi đến gần cuối đời này vẫn chưa xong? 
Thật ư, thật có tiền kiếp vay trả luân hồi trói buộc, quẩn quanh xiết nghẽn phận người? Suy nghĩ của mẹ cô có quá đơn giản không?Hoặc đó là cách nói của người đàn bà hiền hoà luôn yêu thương chồng,  luôn chịu đựng và bao dung tha thứ, dù bị chồng bạc đãi hành hạ!?  Nhạn thương mẹ quá, cô ôm chầm vai mẹ mà khóc.  
  
Riêng ông Vinh, khi vợ bỏ đi rồi, trước tiên là ông nổi cơn cuồng nộ!   Ông lái xe đến nhà từng đứa con, cố tìm bà Vinh.  Ông hâm dọa nếu đứa con  nào giấu bà Vinh, hoặc biết ở đâu mà không cho ông biết, thì sẽ không yên ổn với ông.  Dọa mãi vẫn không hiệu quả, ông gọi điện thoại cho Nhạn, thì Nhạn nói dối là mẹ không có qua sống với cô.  Nhạn cũng cố phân giải với bố, nhưng ông từ chối không nghe bất cứ điều gì Nhạn muốn thưa chuyện .  Bà Vinh thì cứ cách đôi ba ngày lại bảo Nhạn gọi thăm bố, xem ông có bình an, và ăn uống thế nào.  Trong khi Nhạn chuyện gợi chuyện và cố gắng hỏi thăm sức khoẻ của bố, thì bà Vinh cũng cầm điện thoại cùng đường dây để lắng nghe giọng nói của chồng, bà không dám tạo một tiếng động nào, dù một tiếng thở dài khe khẽ.  
  
Hôm đó, sau gần một tháng bà Vinh sống với Nhạn, theo thói thường bà bảo Nhạn gọi thăm bố.  Bên kia đầu giây, giọng ông Vinh nói không ra tiếng, những tràn ho sặc sụa kéo dài, kiến cả bà Vinh và Nhạn đều lo lắng.  Dường như ông Vinh bị cảm cúm khá nặng , Nhạn hỏi bố đã đi khám bệnh với bác sĩ chưa? Ông không trả lời chỉ nói mệt cần nằm nghỉ .  
  
Nhạn vội vã gọi gấp cho Huy hỏi 
– Mâ’y hôm nay em có đến thăm bố không?  
  
– Cách đây ba bốn ngày, em có ghé sang thăm bố, nhưng bố ở trong phòng không chịu ra gặp em.  Gõ cửa mãi, thì bố bảo em về đi vì bố muốn ngủ nghỉ.  Nên, em đành đi về . 
  
Bà Vinh dành lấy điện thoại, giọng khẩn khoản 
– Huy à, mẹ với chị Nhạn ở xa rồi, xem như con là lớn nhất trong gia đình, hãy lo cho bố, con nhắn Vũ và Yến thay phiên nhau đến chăm sóc bố, chắc bố đang bệnh nặng lắm, con đến đưa bô’ đi ba’c sĩ nha Huy . 
  
Huy dạ nhỏ, nói trấn an 
–  Con và hai em ở đây lo cho bố được mà, mẹ an tâm  
  
Giọng bà Vinh vẫn không nguôi lo lắng 
– Các con làm sao chìu ý bô’ được, khi bệnh bố con càng khó tính hơn, càng dễ nổi giận hơn, chỉ có mỗi mẹ hiểu và chìu được thôi, Nhạn ơi, con xem mua vé máy bay để mẹ về  chăm sóc cho bố. 
  
Bên kia đầu giây, Huy im lìm không có ý kiến gì .  Nhạn cũng lặng nhìn mẹ, gương mặt lo lắng của bà Vinh và giọng nói nhất định không chút phân vân ấy cho Nhạn thấy là mẹ cô đã quyết định rồi.  Nhạn mua gấp vé phi cơ để bà Vinh trở về.  

***
Dù bệnh khá nặng, ông Vinh vẫn theo thói quen chịu đựng, chẳng muốn gặp bác sĩ , vì không có bảo hiểm sức khoẻ, nên ông ngại tốn phí tiền bạc các con.  Huy năn nỉ bố mãi, giải thích rằng người già cảm cúm dễ chuyển sang các bệnh khác nặng hơn, nên không thể chỉ uống thuốc mua ngoài hiệu thuốc tây là khỏi được .  Huy nhờ cả Yến và Vũ thuyết phục, ông Vinh mới đồng ý đi khám bệnh lấy toa mua thuốc, nhưng lúc ấy bệnh ông đã khá nặng.  
  
Nhạn tìm mua vé gấp, trong vòng hai ngày là bà Vinh có chuyến bay về lại nhà, bà đã bật khóc khi nhìn thấy chồng xanh xao, nằm vùi mắt nhắm thiêm thiếp, cố thở từng hơi thở yếu, nặng nhọc, mệt mỏi. Ông Vinh dốc sức, gắng đưa tay nắm tay vợ thều thào 
–  Bà đừng bỏ tôi đi nữa, nha bà! 
  
Bà Vinh nghẹn ngào 
–  Tôi đâu muốn bỏ ông, tôi về chăm sóc cho ông đây. 
  
Bà Vinh hầm rau thịt và gạo thật loãng, cố công đút từng muỗng cháo cho chồng ăn.  Bà lấy khăn thấm nước ấm lau mặt, lau thân người, và thay quần áo cho chồng.  Ông Vinh quá yếu nên không thể nói nhiều với vợ những lời hối lỗi , ông chỉ đưa bàn tay gầy khô đặc lên bàn tay của vợ thay bao lời xúc động trong lúc vợ chăm sóc cho mình.  Mặc dù suốt hơn một tuần bà Vinh lo chu đáo cho ông Vinh nhưng bệnh không tuyên giảm.  Tối đó, ông Vinh lên cơn mệt.  Ông cố ngẩn cổ lên, ngả đầu ra phía sau, ngước mặt cố kéo dốc từng hơi mà vẫn không thở được .  Bà Vinh cuống quýt gọi cứu cấp.  Trước khi bất tỉnh, ông Vinh lóang thóang nghe tiếng của vợ vừa khóc vừa nói 
–  Ông đừng chết! Ông đừng chết, ông ơi! 
  
Xe cứu cấp đến kịp thời, họ chích thuốc và dùng máy dưởng khí giúp ông Vinh thở.  Bà Vinh theo xe chở chồng vào bệnh viện, trong tiếng còi kêu vang nguy cập của xe cứu cấp, co’ tiếng khóc của bà Vinh và lời thống thiết khẩn nguyện đấng thiêng liêng gia hộ cho chồng qua cơn khổ nạn tử sinh này.    
  
Ông Vinh mê man không còn biết gì, nên bị đưa  vào phòng điều trị cho người mang trọng bệnh.   Bác sĩ cho biết ông Vinh đã bị viêm phổi, phổi sưng lên đọng nước rất nguy hiểm.  Theo thói quen khi thành khẩn, bà Vinh chấp hai tay xin vị bác sĩ tận tình cứu giúp cho ông Vinh.  Yến  ôm vai mẹ rưng rưng khóc, Huy và Vũ cố nén cơn xúc động, nhưng vẫn ứa nước mắt khi nhìn cảnh mẹ lo lắng và đau khổ sợ bố mất đi . 
  
Suốt gần một tuần mê man, ông Vinh tỉnh lại và hình ảnh đầu tiên ông nhìn thấy là nét vui mừng của vợ, dù gương mặt bà Vinh phờ phạc, đôi mắt sâu, thâm quầng mất ngủ.  Nhìn hình ảnh tiều tụy của vợ, ông cảm nhận niềm yêu thương tình nghiã của bà Vinh, rồi ông lại càng hối hận hơn nhiều! 
  
Ông Vinh cố gắng nói, giọng yếu run  
–  Cũng may bà về lại .  Nếu không, tôi chết chẳng thấy được mặt bà! 
  
Quá hiểu tính tình của chồng, bà biết những lời ấy ông nói thay cho lời xin lỗi ăn năn cho những hành động khi nóng giận .  Bà Vinh trấn an 
–  Ông  tỉnh lại là tôi và các con mừng lắm! Bác sĩ nói ông đã qua cơn nguy hiểm rồi, chỉ cần nghỉ ngơi sẽ hồi phục sức khoẻ lại .  
  
– Tôi cố thay đổi, bà đừng bỏ tôi đi nữa!  
  
Bà Vinh nắm tay chồng, khẽ bóp nhè nhẹ thay lời hứa, rồi nói 
– Ông đừng suy nghĩ nữa, tịnh dưỡng tinh thần cho mau khoẻ để được xuất viện về nhà. 
  
Bà nhìn chồng, cố giấu tiếng thở dài buồn tủi, lòng ngực triũ nặng, cổ nghẹn cứng, thầm nghĩ:  ròng rã hơn ba chục năm dài bà đã từng chịu những cú đá mạnh đến độ bị ngã nhào, những cái tát tay nhóang lửa, chóang váng đến mắt nhoà đom đóm.  Chỉ những khi chính ông Vinh đuổi ra khỏi nhà, bà đành phải đi nửa buổi, một ngày cho ông nguôi giận, rồi lại về.  Chưa bao giờ như lần vừa rồi, bà khinh hãi phải bỏ trốn khỏi nhà lúc nửa khuya.  Đó là lần đầu tiên ông Vinh cầm dao nhọn bén đe doạ sẽ  giết bà chết, rồi sau đó ông sẽ tự sát.  Ông hét ầm là ông không muốn sống thì cũng không để bà tồn tại trên đời này.  Chuyện bố cầm dao dọa giết mẹ là điều bà Vinh giấu kín, không nói cho bất cứ đứa con nào biết, vì không muốn các con đã xa cách bố lại trở thành óan hận thêm.  Hơn ba chục năm sống chung, tính cuồng nộ của ông Vinh không giảm bớt chút nào, bao lần ông Vinh đã hối hận hứa với bà rằng ông sẽ cố gắng tập sửa, tập bỏ tính thô bạo khi giận dữ, nhưng hình như ma lực của cơn điên giận quá mạnh khiến ông không thể kiểm sóat được lý trí.  
  
Rất có thể ông Vinh chỉ hâm doạ làm khủng hoảng tinh thần của vợ, chứ ông không phải là người thật sự có sát khí hung tợn.  Dù biết vậy bà Vinh vẫn sợ hãi khi nghĩ rằng liệu lần sau bà còn có cơ hội thóat thân không, hay thảm sát sẽ xảy ra.  Bà khẽ lắc đầu xua tan ý nghĩ kinh khủng ấy, đưa mắt nhìn chồng đang nằm trên giường bệnh, người đầy những dây nhợ của máy theo dõi nhịp tim, dây truyền thuốc theo đường nước biển trợ sức, ống dẫn dưỡng khí vào mũi và miệng, gương mặt ông Vinh gầy xanh không chút sinh khí.   Bà Vinh tự nhủ thôi thì ra sao cũng mặc, dù chết dưới tay ông cũng là oan gia, là nghiệp của bà phải trả.   
   
Bên ngòai, mưa lưa thưa cũng vừa tạnh.  Mặt trời rọi những tia vàng ửng, tia ráng đỏ xuyên qua đám mây xám giăng thấp . Vuông sân ướt đọng nước lóng lánh phản xạ ánh nắng rọi xuống .  Khoảng không gian bên ngoài cửa sổ bệnh viện, chợt rực tươi như muốn níu ngày dài thêm chút nữa.  Sau cơn mưa , chiều bừng lên ánh sáng lung linh. 
  
Trải qua lần thập tử nhất sinh ấy, ông Vinh đã quyết cố gắng thay đổi tính tình.  Tuy vậy, nhưng cũng có khi ông vẫn không ngăn được cơn bực tức, nhưng ông đã tránh được hành động bạo lực với vợ, như trước đây.  Những lần, ông Vinh cũng không nén được cơn điên, ông đập vỡ chén bát, ly, điã trong nhà.  Bà Vinh ngồi im lìm một góc tựa như muốn tàng hình để tránh tia mắt đỏ gây của chồng.  Đập đổ vơi cơn giận thì ông đi vô phòng.  Còn lại một mình, bà Vinh lui cui  thu dọn những mảnh vụn vung vứt khắp nơi, bà vẫn không dám nói gì.  Có lần, cũng cảnh ông Vinh đập đổ tung toé xẩy ra, và tiếp đến là cảnh bà Vinh im lìm thu dọn đổ nát.  Bà vừa hốt những mảnh vụn vào bao để đi bỏ, từ trong phòng bước ra, ông Vinh đứng ngay sau lưng vợ, bất chợt đưa tay cầm chiếc bao chứa những ly tách, chén, bát bị đập vỡ, và ông xốc chiếc bao thật mạnh làm những mảnh sành sứ, thuỷ tinh trong chiếc bao choạng nhau tạo tiếng vang, rồi ông đứng lặng người một lúc lâu.  Bà Vinh đưa mắt e ngại nhìn chồng, chợt ông Vinh nói:
– Mai, tôi với bà đi mua mấy bộ chén điã bằng nhựa nhé … chứ kiểu này, tốn tiền, hơn thế nữa, tốn công bà cực nhọc dọn dẹp quá!
Bà Vinh bật cười ngạc nhiên vì thái độ khôi hài của chồng.   Ông Vinh cũng cười hoà theo vợ.  
  
Từ đó trở đi, có vài lần quá giận, ông bỏ vào phòng, đóng ầm cánh cửa thật mạnh, rồi khóa cửa lại, và to tiếng càu nhàu một mình một lúc rồi thôi.   Dường như con mãnh hổ giận dữ đã được ông điều phục khá nhiều.  
  
oOo oOo 
  
Phòng ăn trong nhà Huy rộng rãi thoái mái, trên bốn bức tường quanh gian phòng được trang hoàng bằng mấy dây hoa giấy nho nhỏ, màu tim tím nhạt, trông rất trang nhã.  Từng dãy hoa tím được kết thành nhiều vòng cung đều, treo dọc theo vách tường. Những chùm chuông giấy nhỏ màu tím xanh được kết trên mỗi khoảng giữa nối kết hai vòng cung cạnh nhau .  Tấm màn cửa sổ phòng ăn được vén cao, ánh nắng tươi trong bên ngoài luà vào, rọi sáng tạo cho không khí căn phòng ấm áp.  Phía trên cao của bức tường, nơi cửa sổ, là một băng giấy nền hồng phấn với hàng chữ to, in màu đỏ đậm, “Mừng Kỷ Niệm 40 Năm Ngày Cưới”.  Ở khoảng giữa gian phòng là hai chiếc bàn dài được kê lại, nối liền dọc theo chiều dài của gian phòng.  Mặt bàn được phũ bằng khăn trải cũng cùng màu tím nhạt . Các món ăn được trình bày rất mỹ thuật và mùi thức ăn toả thơm hấp dẫn khẩu vị.  Song song dọc theo hai bên mặt bàn là dãy ly thuỷ tinh thon cao trong suốt, xếp thành hàng thẳng tấp.  Trang trí thêm bên cạnh hai dãy ly là những chùm nho xanh nhỏ thon dài lẫn với những trái nho tròn trịa đỏ tim tím, và  hai ba trái dâu mộng đỏ đặc gần mỗi chiếc ly.  Nhạn  đưa mắt nhìn quanh phòng ăn, cô cười vừa ý với cách trang trí của chính tay mình, rồi chợt nhớ mẩu đối thoại với cô em dâu, vợ của Vũ, khi cô ấy giúp Nhạn trang hoàng 
 – Tiệc kỷ niệm ngày cưới, chị không dùng màu hồng, màu đỏ hoặc nhiều màu tươi sáng khác, để trang hoàng. Lạ, tại sao chị lại dùng màu tím buồn quá vậy chị?  
  
–  Tại màu tím nhạt là màu mẹ thích nhất, đó em . 
  
–  Nhưng mà màu này không thích hợp cho ý nghiã buổi tiệc . 
  
Cô em dâu nói có lý.  Ai lại chọn màu tím để trang hoàng cho buổi tiệc kỷ niệm ngày cưới .  Hạnh phúc thường được tượng trưng bằng màu hồng, kia mà. 
Nhạn giải thích nửa đùa nửa thật 
–  Mẹ thích màu tím, tuy đã ngoài sáu mươi, nhưng chắc mẹ vẫn còn mơ mộng. 
  
Mỉm cười, Nhạn tiếp 
–  Thôi kệ ai chọn màu hồng tươi sáng để trang hoàng thì tuỳ họ, mình chọn màu tím vì miễn sao mẹ vui là được rồi .  
  
Nhạn suy nghĩ mông lung, cô dịu giọng nói nho nhỏ như chỉ cho riêng chính mình nghe 
–  Đời sống vợ chồng không hẳn lúc nào cũng hoàn toàn tươi hồng. 

Cô em dâu nhíu đôi chân mày, nhìn Nhạn tỏ vẽ không hiểu .  
  
Bé Trúc, nãy giờ được giao bổn phận đứng chờ ngoài cửa canh chừng xe của Vũ về, to tiếng nói vọng vào nhà. 
  
– Con thấy xe cậu Vũ rồi, ông bà Ngoại sắp đến … Ông bà Ngoại sắp đến! 
  
Lời thông báo làm bầy con nít tám đứa láo nháo chạy tới chạy lui loanh quanh tìm chổ trốn.  Nhạn cố cao giọng nói để át tiếng bọn nhỏ đang nhốn nháo 
– Nhanh lên, nhanh lên! mấy đứa con tụ tập đứng phía sau cánh cửa, mau đi! 
  
Tuy đã dặn dò trước rồi, Nhạn vẫn nhắc lại. Bọn nhóc tròn mắt chú ý, gật gù tỏ ra nhận biết vai trò quan trọng của mình. Bắt chước Nhạn, bọn chúng cũng đưa ngón tay nhỏ thon thon lên môi làm dấu im lặng.  Nhóm người lớn, gồm có năm sáu người bạn già thân tình của ông bà Vinh được mời đến chia vui, và ba cặp vợ chồng Huy, Vũ, Yến, và Nhạn.  Nhóm người lớn cũng tụ tập phía sau cánh cửa như bọn nhóc.  Huy cầm sẵn máy quay phim chờ đợi .  Bên cạnh đấy, chồng của Yến chốc chốc lại đưa máy chụp hình lên mắt rồi xoay xoay chỉnh ống kính của máy chụp hình để chụp cho rõ nét. 
  
Ông bà Vinh vừa bước vào nhà, mọi người đồng reo to chúc mừng khiến hai người nhạc nhiên!  Khi biết được các con tổ chức kỷ niệm ngày cưới thứ bốn mươi của mình, đôi vợ chồng già đã rất xúc động.  Bà Vinh ôm từng đứa con và hôn lên má, lên trán, giọng bà run run vì hạnh phúc .  Với phong cách lịch sự của chủ tọa, ông mời mấy người bạn già ngồi vào bàn để khai tiệc.  Bà Vinh ngồi cạnh bên chồng, chăm chút cho chồng từng món ăn, thức uống.  Nhạn nhìn mẹ, cô thương mẹ thật nhiều vì chẳng bao giờ mẹ thật sự sống cho mẹ, hoặc hưởng trọn niềm vui riêng cho mẹ.  Lúc nào mẹ cũng chăm sóc cho chồng, quan tâm xem ông có vừa ý thuận lòng hay không.   Huy rời ghế ngồi, đến bên Nhạn và cuối xuống nói gì đó bên tai của chị.  Nhạn nhỏ giọng trả lời Huy 
– Thôi, chị không nói đâu. Huy là con trai lớn trong nhà, thay chị nói vài lời về buổi tiệc đi nha. 
  
Huy đùa 
– Chị vẫn hay đùn việc cho em.  
  
Đoạn Huy lấy chiếc nĩa gỏ nhẹ vào thành ly thủy tinh tạo tiếng vang để gây sự chú ý của mọi người .  Sau đó Huy đưa ly lên và nói 
–  Hôm nay chúng con vui mừng kỷ niệm 40 năm ngày cưới của bố mẹ.  Chúng con chúc bố mẹ sống những năm tuổi già hạnh phúc bên nhau. 
  
Rồi giọng Huy trầm hẳn xuống, Huy đưa mắt về hướng bà Vinh, xúc động nói 
–  Chúng con xin cảm ơn mẹ! Mẹ đã vì chúng con mà hy sinh và chịu khổ để giữ gìn tròn vẹn mái gia đình như ngày hôm nay . 
  
Ông Vinh như hiểu ý con, nên đưa mắt dò xét và chờ đợi Huy nói tiếp.  Nhạn vội đứng bật dậy tiếp lời thế cho em 
– Dạ thưa bố mẹ, chị em chúng con muốn nói rằng mẹ là người luôn  khó nhọc lo cho chồng, cho ca’c con.  Hy vọng buổi tiệc bất ngờ này sẽ làm bố mẹ vui . 
  
Đoạn Nhạn quay về hướng mấy người bạn của ông bà Vinh và lễ phép ngỏ lời 
– Kính thưa quý bác, thay mặt cả gia đình, con xin cảm ơn quý bác đã đến chung vui với bố mẹ của chúng con. 
  
Một người khách đại diện đứng lên, nâng ly rượu, đáp lễ 
–  Xin chúc mừng anh chị hạnh phúc vợ chồng bền lâu, và may mắn có các con thương yêu, hiếu thảo . 
  
Ông Vinh cũng đứng lên nâng ly rượu, và nhẹ nhàng đưa tay dìu bà Vinh đứng lên cạnh bên, ông cố nén niềm xúc động, giọng trầm trầm 
–  Suốt bốn mươi năm, mẹ và các con đã cho bố rất nhiều, nhưng phải đợi đến khi cơn bệnh sắp chết, cách đây ba năm, bố mới nhận thức được là bố may mắn và  hạnh phúc vì có được người vợ hiền hoà, bao dung và chịu đựng, vì có được các con hiếu thảo. 
Với cử chỉ âu yếm, ông vòng tay ôm vợ.  Tràn vỗ tay chúc mừng vang to kéo dài.   Mọi người cùng cụng ly và nói lời chúc tụng đôi vợ chồng già.  
  
Sau khi tiễn người khách cuối cùng ra về, buổi tiệc tàn, không khí đầm ấm vẫn còn vương.  Dọn dẹp bàn ăn xong, Nhạn đang đứng rửa mớ chén bát, bà Vinh đến gần cô con gái lớn nhất trong gia đình, giọng bà buồn buồn nói
–  Khi nào rửa xong, con vào phòng để mẹ có chuyện muốn nói riêng với con. 
  
Nhạn hỏi 
–  Có chuyện gì vậy, hở mẹ? 
  
Bà Vinh ngập ngừng trả lời, như không muốn nói nhiều vì ngại người chung quanh nghe 
– Cũng chuyện vợ chồng.. gia đình … 
  
Bà chưa nói hết câu thì im bặt vì vợ của Huy cũng vừa đi đến.  Như không nghe gì, và cũng không để ý là bà mẹ chồng đang thì thầm, cô em dâu nhìn mớ ly chén và nói 
–  Ô, nhiều chén bát quá, sao chị Nhạn không dùng máy rửa chén cho khỏi tốn công?  Thôi, để em giúp chị rửa cho mau. 
  
Nhạn không kịp nói gì thêm, thì bà Vinh đã bước ra khỏi nhà bếp với tiếng thở dài khe khẽ.

***

Nhạn gõ nhẹ cửa phòng, tiếng bà Vinh bên trong vọng ra 
– Vào đi con 

Khi Nhạn bước vào, nhìn gương mặt của mẹ, cô đoán được có điều gì đó quan trọng mẹ muốn nói, cô ngồi xuống, đưa mắt chờ đợi. Đến ngồi cạnh con, ánh mắt bà Vinh trìu mến nhưng nhìn thẳng và sâu vào mắt Nhạn, bà hỏi 
– Tại sao chồng con không về thăm bố mẹ cùng với con và bé Trúc? Hai đứa con có chuyện gì vậy Nhạn? 

Nhạn ngập ngừng, không muốn dối mẹ, cũng không muốn nói rõ 
– Anh Hữu cũng định về thăm bố mẹ chung với con và bé Trúc, nhưng… phút cuối có sự thay đổi. 
– Khi mẹ ở tạm nhà vợ chồng con một tháng, mẹ đã nhận thấy con và thằng Hữu có chút gì ơ hờ với nhau. Con nhớ không, lúc đó mẹ hỏi thì con nói là có lẽ vợ chồng của con đang gặp khó khăn, làm ăn thua lỗ, lo lắng nhiều nên tinh thần không thỏai mái.  Mẹ đóan, chuyện vợ chồng của con càng ngày càng mất hạnh phúc, phải không Nhạn? Con không giấu mẹ được đâu, Nhạn à! Mẹ đã từng giấu ngọai nỗi buồn khổ trong đời sống vợ chồng, nên mẹ biết. 

Nhạn cuối mặt không nói gì, nước mắt lăn dài, vai của Nhạn run theo tiếng nấc nho nhỏ. Bà Vinh vỗ về 
– Con ở xa quá, cách cả gần ba ngàn dặm đường, mỗi năm chỉ về thăm nhà một lần, vợ chồng con như thế nào, kể mẹ nghe đi Nhạn. 

Thay vì kễ nỗi đau khổ của cô, thì Nhạn hỏi bà Vinh 
– Tại sao mẹ có thể chịu đựng bố đánh đập hành hạ mẹ gần cả đời như vậy? Tại sao mẹ có thể tha thứ cho bố, mẹ không chút oán hận nào sao? 

Bà Vinh vuốt tóc Nhạn tựa như lúc con còn bé nhỏ, bà thủ thỉ 
– Đời sống gia đình, không chỉ đơn giản là chẳng còn thích sống chung nữa thì bỏ nhau. Bây giờ con cũng đã làm mẹ rồi, con thấy đó, vợ chồng buộc ràng nhau bằng bổn phận làm cha làm mẹ. Thêm nữa, mẹ biết bản chất tính tình bố là người tốt, và bố thật sự thương mẹ và các con. Con biết đó, nhân vô thập toàn nên chẳng có một người phối ngẫu nào hoàn hảo như ý mình ước muốn. Nếu mình biết cảm thông và kiên nhẫn, biết dung hòa và chấp nhận, để trong tâm mình người phối ngẫu ấy "hoàn hảo" cho gia đình đừng bị đổ vỡ. Mẹ biết chính bố cũng khổ tâm khi bố nóng giận mạnh tay, nên mẹ bỏ qua, không chấp. Hơn nữa, mẹ có các con là niềm an ủi, là nguồn sống của mẹ. Lúc các con còn nhỏ, mỗi khi mẹ nhìn gương mặt thơ ngây, tiếng cười nói vô tư của các con, là mẹ thấy những hạnh phúc nho nhỏ quanh mình, nên bám níu cố giữ gia đình này để các con có tròn đủ tình thương của bố và mẹ. 

Nhạn nhìn bà Vinh chợt nhận biết bao lâu nay cô đã hiểu sai về mẹ.  Nhạn vẫn nghĩ rằng mẹ cô là người đàn bà hiền hòa nhân hậu, nhưng đơn giản và yếu đuối nên đành chấp nhận những cơn điên giận của bố. Bây giờ, Nhạn bổng nhận thức rằng quan niệm và suy nghĩ của mẹ không đơn giản, mà ngược lại, rất sâu sắc, thâm thúy và tràn đầy từ bi. Câu nói "bỏ qua không chấp" ấy, thọat nghe tưởng chừng như đơn giản lắm, tuy nhiên khi thực hành quả thật rất khó! "Bỏ qua" nghĩa là quên đi, chẳng ghi tâm, khắc lòng để nhớ, và  "không chấp" nghĩa là cảm thông tha thứ. Làm được hai điều này hòan tòan không dễ, bở vì có những điều người ta có thể tha thứ nhưng lại không thể nào quên được, nên mỗi khi nhớ lại, nghĩ đến thì lại buồn tủi đau khổ, dần lâu biến thành rạn nức khó hàn gắn. 

Bà Vinh nhắc lại lần nữa 
– Hai vợ chồng con đang có chuyện gì? Hữu đối xử với con ra sao? Hãy kể mẹ nghe, đừng giấu vì sợ mẹ buồn. 

Câu hỏi của bà Vinh khiến Nhạn chợt cảm thấy như choáng váng, mắt nhoáng đom đóm, hai bên gương mặt của Nhạn như vẫn còn đau rát vì mấy cái tát tay của Hữu. Lần đầu tiên Nhạn bị chồng đánh!  Hữu vừa tát mạnh vừa tuyên bố không đi thăm bố mẹ ai cả, khi hai người tức giận cãi nhau trong lúc đang chuẩn bị ra phi trường để kịp chuyến bay. 

Nhạn nghẹn cứng cuốn cổ, không thể kể cho bà Vinh nghe, cô chỉ rưng rức khóc. 
Có tiếng gõ cửa, và giọng của bé Trúc vọng vào 
– Mẹ ơi, có trong đó không? 

-Lau nước mắt đi con! 
Bà Vinh thì thầm nhỏ vừa đủ Nhạn nghe, rồi đứng dậy, đi ra mở cửa phòng cho cháu ngọai vào. 
  
Trúc nhìn mắt mẹ ướt và còn đỏ hoe, con bé hỏi 
–  Mẹ khóc vì bị Ngọai la hả? 
Nhạn cố mỉm cười với con.  
  
Cô chợt nhớ lời của mẹ vừa nói "đời sống gia đình, không chỉ đơn giản là chẳng còn thích sống chung nữa thì bỏ nhau, vợ chồng buộc ràng nhau bởi vì còn có bổn phận làm cha làm mẹ."  Cùng lúc ấy, lời tự hứa của Nhạn cũng dội về "khi có chồng, chắc chắn mình sẽ không để người đàn ông đánh đập, hành hạ mình, dù chỉ là một cái tát tay thôi mình nhất định sẽ ly dị người chồng đó!"  
  
Nhạn nhìn bà Vinh, rồi lại nhìn bé Trúc, tâm hồn cô rã rời, nhói đau hơn cả cái tát tay của chồng… 
  
(Hết) 
 

Thảo luận cho bài: "Phận Người"