Phía Bên Kia…

Tác giả:

Phía Bên Kia


Lúc nào chị cũng loay hoay đi tìm "Phía-Bên-Kia" của cuộc đời. Chưa hẳn là sự Chết, cũng chưa hẳn là một sự bình an vĩnh cửu như một thứ Thiên-Đàng xa vời nào đó. Mà là một cái gì đó, hình như cực kỳ giản đơn như một vài lần chị nhặt được trong một trang kinh, hay một lời thốt lên của một vị đại đạo sư…  Rồi một hôm chị chợt nhật ra rằng, cái chị loay hoay tìm kiếm đó chính là Hạnh Phúc…

Một ngày lại bắt đầu. Chị mở tung cánh cửa sổ và nghe được hai đứa trẻ con nối đuôi đi theo bố nó về hướng garage. Chúng bé lắm, trên vai đeo hai cái back pack loè loẹt của trẻ con.  Tiếng nói trẻ thơ léo nhéo khua động sự tĩnh lặng của buổi sáng mai. 

Chị nhớ đến cái "Hạnh Phúc" đang lãng đãng chạy ngang đầu lẫn lộn với câu kinh quy y, đến những gì chị cảm nhận trong giờ công phu sáng. Một điều gì đó đang thấp thóang ẩn hiệm mà hình như chỉ cảm nhận được mà chưa thể diễn tả. 

"Nó đơn giản lắm em ạ, sờ sờ trước mắt mình đấy. Vậy mà mọi người cứ phải bỏ bao nhiêu công sức để tìm nó…"

Nghe xong, chị ngờ ngợ. Nghĩ rằng mình lờ mờ hiểu được câu nói "cực kỳ" đơn giản của bạn. Chị nhìn lại tâm mình, nhủ thầm: "Hạnh Phúc, đơn-giản-lắm-đấy!" Chắc có lẽ nó đang chơi trò trốn tìm trong chị, chỉ chờ đến một ngày nào đó, nó nhảy ra, chỉ một thóang giây thôi, chị sẽ nhìn thấy nó. 

Hốt nhiên chị phì cười về những ý nghĩ quẩn quanh.  Đúng là cái tâm nó đang "chơi khăm" chị, nó cứ tạo ra nhiều vấn đề để chị cứ phải rối rắm lên như thế. Chị nghe Hạnh Phúc khẽ nói vào tai mình rằng: "Tâm thức cứ rối rắm nhiều vấn đề thì chẳng bao giờ được an. Chẳng bao giờ thấy được Hạnh Phúc"

hihihi… Phì cười là phải.

Chị hít vào một hơi dài và bắt đầu nắm lấy câu niệm Phật….

 

Thảo luận cho bài: "Phía Bên Kia…"