Phong

Tác giả:

1
Trông giăng lại nhớ đến người
Nhớ ai câu nói câu cười dưới giăng
Giăng kia có nhớ cùng chăng?
Mười hai tháng chín cao bằng ngọn tre

2
Đưa nhau nhớ buổi hôm nay
Nỗi niềm tâm sự đợi ngày tái lai
Non xanh ở lại cùng ai
Đá vàng ghi tạc lấy nhời sắt son

3
Rủ nhau lên núi cắt gianh
Đường đi rậm rạp thân anh nặng nề
Đôi ta núi nguyện non thề
Bao giờ cắt nóc, em về ở chung

4
Giời mưa nước lũ qua đèo
Trăm cay nghìn đắng theo chiều chẩy xuôi
Thở than chi lắm chàng ôi!
Đánh gianh cất nóc cho tôi về cùng

5
Cô kia cắp nón đi đâu?
Dưới ngực yếm trắng, trên đầu khăn đen
Hay là lấy phải chồng hèn?
Muốn lên cung nguyệt bắt đền ông giăng?

6
Ai xui con cá cắn mồi?
Ai xui thằng phỗng ra ngồi giời mưa?
Thế gian lắm sự cũng khờ
Đời người biết đến bao giờ cho khôn

7
Ngày xuân con én con oanh
Ve ngâm vượn hót để dành đêm thu
Đầu xanh chưa dễ ai tu
Bao giờ tóc bạc chơi chùa có chăng

8
Bước chân ra khỏi cổng Hàn
Nước mây man mác muôn ngàn dặm khơi
Gánh tình nặng lắm ai ơi!
Tiền mang bạc giắt thuê ai đỡ cùng

9
Đường đi nho nhỏ
Bờ cỏ xanh xanh
Không duyên, không nợ, không tình
Đồng không quãng vắng sao mình gặp ta?
Bây giờ giời nắng đường xa
Rủ nhau vào dưới gốc đa ta ngồi
Yêu nhau chẳng lọ thề bồi
Kẻ nam người bắc ngậm ngùi nhớ thương
Tơ tầm ai vấn mà vương

10
Anh trông lên giời
Ông sao sa đất
Anh trông xuống đất
Con đóm lên giời
Gặp em đây, anh dặn mấy nhời
Ba sinh hương lửa muôn đời chớ quên
Còn tình, còn nghĩa, còn duyên
Còn sông, còn bến, còn thuyền đôi ta
Nghìn non vạn thác chưa xa

11
Bể sâu con cá vẫy vùng
Giời xanh muôn trượng chim hồng cao bay
Em về anh nắm lấy tay
Anh dặn câu này em chớ có quên
Con sông đã nặng lời nguyền
Đừng non tay lái cho thuyền lật ngang
Muốn sang, khảm cố mà sang

12
Một con sông, ba bảy con sóng đào
Trăm công nghìn nợ trông vào một em
Bao giờ sạch nợ giàu thêm
Để anh đi kéo gỗ lim làm nhà
Đôi ta trăm tuổi cùng già
Con tầm khác kén còn là chung nong
Chữ đồng tạc núi ghi sông

13
Đêm qua anh nhớ đến mình
Nhớ câu ứ ự nhớ tình chơi vơi
Ra sân bắc ghế kêu giời
Ở dưới hạ giới có người tương tư
Giời cao gọi mãi không thưa
Để anh ra ngẩn vào ngơ canh chầy
Bây giờ anh gặp mình đây
Bên kia thời núi, bên này thời sông
Sông kia núi nọ hợp đồng
Sao cho nên vợ nên chồng hỡi em?
Kẻo còn tưởng sớm mơ đêm
Nguồn: Tản Đà, Khối tình con – Quyển thứ hai, Tản Đà thư cục in lần thứ hai, 1918

Thảo luận cho bài: "Phong"