Qua đèo Tam Điệp

Tác giả:

Đáo thiên tri hữu lộ,
Tuyệt địa tức đăng san.
Tạo hoá phân kỳ xảo,
Thế đồ khởi tri gian?
Bất tri kỷ vạn điệp?
Thí lập trung phong gian.
Tiền điệp đê phó hải,
Hậu điệp loạn sàn nhan.
Thúc hốt tranh hiển hối,
Bất biện vân dữ loan.
Thiên lâm vãn đáo thử,
Đồng bộc quyển tê phan.
Ngã dục vãn tồ ảnh,
Lăng phong đệ nhất quan.
Đại hoá bỉnh cao chúc,
Chung vô nhất khắc nhàn.

Dịch nghĩa

Lên trời vẫn có đường
Hết đất thì lên núi
Thợ trời muốn khoe khôn, khoe khéo mà chơi.
Trời nào biết bày ra cảnh cheo leo mà làm khó cho người đời đâu.
Chẳng hay đèo này mấy vạn điệp nhỉ?
Thử đứng giữa cái chóp chính của đèo giữa đèo mà xem.
Điệp trước thỉ đâm sâu xuống dưới bể
Điệp sau dựng đứng giữa trời
Chốc lát ba điệp tranh nhau sáng tối
Không làm sao phân biệt đưọc núi và mây.
Núi có tự muôn nghìn đời, bây giờ ta mới qua đây một bận
Lũ tôi tớ theo ta đến mỏi gối chồn chân,
Ta muốn kéo lại những tia sáng đã thoáng qua của mặt trời.
Bèn vượt gió mà lên cái cửa cao nhất đèo
Trời vẫn giơ cao đuốc (vẫn soi sáng cho đời).
Rốt lại trời cũng chẳng nhàn hạ chút nào cả

 

Nguồn: Nét bút thần, Tân Việt xuất bản, Hà Nội, 1944

Thảo luận cho bài: "Qua đèo Tam Điệp"