Quá khứ – hiện tại – tương lai của một tình yêu

Tác giả:

Hà Nội, một ngày đầy nắng! 

Bất chợt, đêm – có mưa ! Ngồi nghe “kiss the rain” chợt nhớ tới anh. Nhớ về những chuyện đã qua, nghĩ tới hiện tại và lo lắng cho tương lai….

***

Quá khứ:

” Nắng” – là cái tên em dành riêng cho anh khi mới bắt đầu quen anh. Dần dần chuyển sang gọi “ông xã “, em cũng chẳng biết từ khi nào đã gọi anh bằng cái tên đó nữa. Em đang tự hỏi liệu có thể được gọi anh như thế này mãi về sau hay không? Chúng mình bắt đầu đến với nhau bằng mờ ảo, sự trêu đùa và cả dối lừa, chắc chưa ai sẽ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ bên nhau như thế này dù chưa một lần “chính thức” là của nhau. Không cần tỏ tình, chẳng cần hào nhoáng và hoàng tráng ox nhỉ? Hì. Em đang nghĩ về cái quá khứ mà cách đây một năm em cứ nghĩ mình là đứa hạnh phúc nhất, khi đó trên đôi môi em lúc nào cũng thường trực một nụ cười…

Em cũng chẳng rõ mối tình này sẽ đi đến đâu. Gần một năm yêu nhau, quãng thời gian không dài cũng chẳng ngắn, và cũng như những đôi tình nhân khác có lúc vui, lúc buồn, lúc hạnh phúc và cãi vã, giận hờn. Em 24 – anh 26, còn quá trẻ để có một gia đình nhưng đã quá già để trêu đùa với yêu. Thật ra, ngày mới bắt đầu em chưa từng nghĩ mình sẽ yêu anh và còn cho rằng điều đó không bao giờ xảy ra nữa cơ đó. **

Nhưng rồi … cuộc sống … chẳng hiểu sao lại như vậy nữa, dù lúc đó a chẳng là gì của em – không hơn không kém ngoài từ biết nhưng không quen, vậy mà em lại lo lắng cho anh còn khóc vì anh nữa. Em chẳng hiểu sao mình lại có thể khóc vì một kẻ xa lạ, đối với em nước mắt là một thứ xa xỉ mà … Và rồi em vẫn muốn biết vì sao? Dù có lúc em rất ghét anh, cố chọc anh tức, thậm chí mình còn cãi nhau đến mức không còn thèm nhìn mặt nhau nữa. Và rồi….khi anh nắm tay em, em không cảm thấy sự hời hợt, em cảm thấy chắc chắn, em cảm nhận được sức mạnh từ anh, thấy an tâm để dựa cả em vào cánh tay anh. Khi anh đưa em về nhà, anh đứng lại, chờ em mở cửa và bước vào trong, anh mới quay đi…

Em như cô gái hạnh phúc nhất, em ước mùa đông năm nay lại tới thật nhanh ..mình lại nắm tay nhau đi dạo, anh xoa xoa đôi tay nhỏ bé của em trong lòng bàn tay lớn lớn của anh. Anh thổi phù phù bắp ngô nướng thơm lừng ven hồ Gươm đưa cho em trước, khuôn mặt lo lắng của anh khi thấy em ho mỗi khi trời lạnh hơn và cái ôm ấm áp từ anh. Mỗi tin nhắn “em đi học về chưa, có lạnh không? Ăn gì đi” em thấy hạnh phúc lắm. Em ôm anh thật chặt, mình đi dạo Hồ Tây cho gió táp vô mặt nữa, quán café mà mình hò hẹn , và nơi bắt đầu tình yêu ” Cầu Long Biên” lộng gió về đêm. :)… Nhiều kỷ niệm quá phải không anh…Em yêu anh, chỉ đơn giản thế thôi. Em không “đứng núi này, trông núi nọ”, không “thả mồi bắt bóng”, cũng chẳng “có mới nới cũ” hay “tham phú phụ bần” anh ạ, bởi nếu đã yêu thì cả hai đều cùng cố gắng phải không.

Em từng nhiều lần tự hỏi mình rằng, tại sao em lại dễ dàng dành tình cảm cho anh đến như vậy? Vẫn biết, tình yêu luôn có lý lẽ của nó, và nó có thể an ủi cả những ưu phiền do nó gây ra, nhưng liệu với tình yêu này, em được an ủi hơn hay lại mắc thêm một sai lầm nghiêm trọng nữa? Nhưng dù câu trả lời ra sao, em đã tự cho phép mình cái quyền được yêu anh bằng một tình yêu không đầu, không cuối, không hy vọng, chẳng đợi chờ và phó mặc cho tương lai, và thầm hy vọng nó thuận buồm xuôi gió.

Thảo luận cho bài: "Quá khứ – hiện tại – tương lai của một tình yêu"