Quảng tâm

Tác giả:

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa.

***

Cơn mưa đầu mùa vội vã ùa về làm cho mấy nhóm học sinh đang nô đùa giữa sân trường chạy ào vào dãy hành lang. Vài hạt mưa tạt vào chân cầu thang, nơi có một cậu bé đang ngồi trên ghế đá. Nó thờ ơ đưa hai bàn tay bé xíu, khô gầy lên vuốt mặt. Vị mặn thấm qua môi, nó cắn chặt hai hàm răng, rồi cúi xuống ghế lấy tay nải khoác lên vai. Tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu, các học sinh đã nhanh chân chạy vào lớp.

e224f865-013e-4791-8690-4cf11eabfa26

Màn đêm phủ xuống những tán cây bàng rậm rạp làm không gian càng tăng thêm vẻ lạnh lẽo cùng cơn mưa. Một bóng người ướt sũng, vội vã chạy từ bãi giữ xe vào dãy hành lang rồi lao đến cầu thang. Anh bất chợt dừng lại bên cậu bé, lên tiếng:

–   Sao em chưa vào lớp?

–   Dạ…

Nó khẽ ấp úng nhìn người đối diện rồi cúi mặt xuống. Cơn gió bất chợt ùa vào cầu thang khiến cho chỏm tóc của cậu bé phủ xuống mặt. Nó chậm chạp đưa tay vuốt tóc rỗi khẽ kéo tà áo, bước lên bậc cầu thang.

–   Em đang bệnh hả? Em học lớp nào, để tôi xin phép giáo viên cho em nghỉ học tối nay.

Người thanh niên tỏ vẻ quan tâm, bàn tay vỗ nhẹ xuống vai nó.

–   Dạ! Em hổng sao đâu. Tại trời mưa nên em hơi mệt. Cám ơn anh!

–   Ừ! Vậy thì tốt rồi, thôi em vô lớp học đi.

*** Mưa vẫn rả rích, từng giọt mưa đua nhau chạy dài trên mặt đường tạo thành những hạt bong bóng nước nhỏ nối đuôi nhau lao xuống miệng ống cống đen ngòm.

Cậu bé lầm lũi đi trong mưa, bóng nó đổ dài dưới ánh đèn đường. Vài chiếc xe máy lao vụt qua để lại phía sau những vệt nuớc bắn tung toé. Nó chợt mỉm cười, rồi thầm thì:

–   Sao giống với những con sóng phía sau vỏ lãi của ba mỗi khi chở cua với tôm ra chợ bán cho chủ vựa. Ước gì mình lại được ngồi phía trước mũi vỏ lãi để cảm thấy như đang bay trên mặt nước…

–   Nè! Sao em lại đội mưa đi như vậy? Em về đâu, để anh chở giúp cho.

Người thanh niên lại xuất hiện, rồi dừng xe bên cạnh nó. Sau đó anh nở một nụ cười nhìn nó.

–   Cám ơn anh ! Em đi bộ chút xíu nữa là về tới chùa Phật Quang rồi.

–   Vậy hả, em ở ngôi chùa phía sau lưng ký túc xá Bách Khoa trường anh.

Ngay đầu đường Đào Duy Từ phải không ?. Trùng hợp quá ha, anh em mình cùng đường rồi. Nào lên xe đi, anh cho em quá giang.

–   Cám ơn anh, nhưng…

–   Thôi khỏi nhưng nhiếc gì hết. Lên xe mau lên, trời lại chuyển mưa lớn rồi kìa.

Cậu bé chậm rãi leo lên ngồi phía sau, hai bàn tay nắm chặt lấy yên xe. Anh thanh niên nhấn bàn đạp, vệt bánh xe chạy dài trên con đường ngập nước tạo thành những tiếng kêu rất lạ lai. Bất chợt, anh nghiêng đầu ra sau, hỏi:

–   À này, em tên gì?

–   Dạ, Quảng Tâm.

–   Hả? Tên gì chứ.

–   Quảng Tâm là pháp danh của em.

–   Còn tên ngoài đời là gì?

–   Trần Thiên Thanh.

–   Tên đẹp đó. Em bao nhiêu tuổi rồi?

–   Dạ, mười ba…

Bầu trời bỗng loé lên những ánh chớp xanh lè. Chiếc xe chao đảo làm hai người gần té. Anh thanh niên thở hổn hển, rồi cười.

Thảo luận cho bài: "Quảng tâm"