Quảng Trị Của Tôi

Tác giả:

Quảng Trị Của Tôi


 mưaphốnúi



Tôi còn nhớ cơn lũ về cuồn cuộn 
Cuốn trôi đi bao mái nếp nhà tranh 
Đường phố dài con nước ngập mênh mông 
Mưa rã rích vẫn rơi trên mái ngói 

Tôi vẫn nhớ Mạ ngồi bên bếp lửa 
Mắt lo âu khắc khoải bước tương lai 
Tôi đâu biết trong hồn Cha tê tái 
Nhìn đàn con không biết chuyện ngày mai 

Rồi một sớm mùa đông thêm buốt giá 
Nơi ga buồn làm nên cuộc phân ly 
Nội già lắm ôm lấy Cha mà khóc 
Môi run run mắt lệ đã hoen mi 

Chú tôi nắm bàn tay tôi bé nhỏ 
Thâm dặn dò con nhé hãy nên thân 
Thím tôi buồn đôi mắt rưng rưng đỏ 
Nhìn tàu đi theo bóng khuất xa dần 

Dòng Thạch Hãn mưa buồn bay lất phất 
Bãi Nhan Biều ôm cổ mộ hoang liêu 
Chùa Sắc Tứ theo Nội đi lễ phật 
Giờ đã xa hoàng hôn phủ bóng chiều 

Đường Quang Trung tuổi thơ tôi đi học 
Thím yêu thương may áo trắng học trò 
Chú nghiêm nghị chăm lo và bảo bọc 
Công ơn người ghi dấu mãi trong lòng 

Các em tôi như một bầy chim hót 
Trong lồng son ríu rít quên tháng ngày 
Trần Hưng Đạo phố xưa bao mật ngọt 
Đành bỏ đi mang theo tuổi thơ ngây 

Nơi xứ lạ chim chia bầy tan tác 
Bao nhiêu năm đã ngơ ngác tìm nhau 
Tin chú mất lòng tôi đau quặn thắt 
Nợ áo cơm không thấy mặt sau cùng 

Tôi đã đi gót chân mòn viễn xứ 
Màu khế xưa hoa tím rụng bên sông 
Buồn rơi theo bước chân người cô lữ 
Trở về đây ôm thương nhớ ngập lòng … 


mưaphốnúi


Thảo luận cho bài: "Quảng Trị Của Tôi"