Quê Tôi

Tác giả:

Quê Tôi


 Ngô Thiên Tú



Quê tôi thơ mộng hữu tình 
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh bước chân 
Dòng sông nước chảy lâng lâng 
Đò chiều rời bến bâng khuâng vào bờ 
Lục bình trôi nổi lững lờ 
Theo mây theo nước dập dờ trên sông 
Trên đồng lúa mới trổ bông 
Đàn chim tung cánh trên không gọi chiều 
Bao cô thôn nữ yêu kiều 
Trên đê bước vội trong chiều hoàng hôn 
Đàn trâu về tới cuối thôn 
Đèn loe loét sáng như đom đóm màu 
Gió lay khóm trúc rì rào 
Tiếng tiêu ai thổi dạt dào trong đêm 
Bóng trăng in bóng lênh đênh 
Trên làn nước biển mênh mông lưới chài 
Giọng ai ngâm rất u hoài 
Mấy bài thơ cổ đêm dài đã qua 
Rạng đông trời đổ mưa sa 
Mục đồng lùa lũ trâu ra ngoài đồng 
Xuồng bơi theo nước xuôi dòng 
Đưa em tới chợ bềnh bồng nắng mưa 
Nhà tranh mẹ nấu cơm trưa 
Khói lam mờ toả đong đưa sau nhà 
Bóng cây trứng cá là xà 
Được gà mẹ gọi đàn gà chít chiu 
Lá cây mắc cỡ xanh riêu 
Xếp mình e thẹn buồn hiu tháng ngày 
Thạch sùng chắt lưỡi u hoài 
Mẹ ru con ngủ bằng bài ca dao 
Giờ chơi lũ trẻ xôn xao 
Tiếng cười tiếng nói rủ nhau giởn đùa 
Quê tôi chỉ có hai mùa 
Mùa mưa nước lụt bão lùa nhà bay 
Mùa hè phượng nở trên cây 
Ve sầu trổi khúc chia tay bạn bè 
Nhìn ai đôi mắt tròn xoe 
Dáng cô thôn nữ rụt rè dễ thương 
Quê hương trăm nhớ ngàn thương 
Nhớ quê thơ thẩn hồn vương vấn buồn 
ở đây tuyết phủ mưa luồn 
Cuộc đời trôi dạt như xuồng không neo 
Quê tôi xa hút cheo leo 
Xuân về tôi nhớ sầu theo tháng ngày

 


Thảo luận cho bài: "Quê Tôi"