Ràng buộc êm ái

Tác giả:

Tôi không nhớ, chỉ biết là lần đầu tiên sau khi xách va li về sống chung với tôi, nàng đã nói thế. Không. Phải nói là nàng tuyên bố thế. Và bây giờ. Nàng đang lặp lại. Phụ nữ thường vậy. Họ luôn nói ngược lại suy nghĩ của mình.

***

“Em sẽ ra đi, bất cứ khi nào anh muốn”. Má Lương đầm đìa nước mắt, tôi nhìn nàng từ phía sau lưng. Lần thứ chín hay thứ mười nàng nói với tôi câu đó.

Tôi không nhớ, chỉ biết là lần đầu tiên sau khi xách va li về sống chung với tôi, nàng đã nói thế. Không. Phải nói là nàng tuyên bố thế. Và bây giờ. Nàng đang lặp lại. Phụ nữ thường vậy. Họ luôn nói ngược lại suy nghĩ của mình.

rang-buoc-em-ai

Tôi ngửa cổ rít thuốc. Muốn? Tôi chẳng muốn gì cả. Ở thời điểm hiện tại tôi hoàn toàn yên ổn và ít nhất là không có khả năng chịu đựng bất kỳ một sự xáo trộn dẫu là nhỏ nhoi nào trong cuộc sống của mình. Thu nhập ổn định, môi trường làm việc khá dễ chịu, lương bậc tăng dần theo năng lực, bạn bè giao đãi tốt, đối tác không tồi…Thậm chí đã quá lâu tôi không biết buồn là thế nào.

Vậy thì tại sao, tôi phải gây hấn với Lương, trong một buổi tối ấm áp thế này.

Tôi cởi áo sơ mi. Lương đi qua tôi, những bước đi chậm rãi. Nàng quay trở lai với chậu nước ấm. Tôi ngồi xuống ghế, cởi giày. Chỉ cần vậy, nàng ngồi thụp xuống, xắn tay áo và tháo bít tất cho tôi, nhúng chân tôi xuống nước. Những ngón tay nàng mơn man lên gan bàn chân tôi thật dễ chịu. Nàng kỳ cọ cho tôi. Tôi ngã người ra vì nỗi dịu dàng thấu suốt lan tỏa khắp cơ thể.

Thậm chí là tôi và nàng không ngại ngần khi làm tình ngay trên chiếc ghế sô pha này.

Xong xuôi nàng thường im lặng và đôi khi mỉm cười một mình. Tôi không hiểu hoặc cố tình không chịu hiểu nàng đang nghĩ gì. Tôi sợ mệt mỏi. Tôi thích buông lơi ý nghĩ. Tôi không còn tò mò về thế giới của nàng như trước đây. Có lẽ toàn bộ con người nàng đã thuộc về tôi, nên tôi chẳng hơi sức đâu mà tìm hiểu, mà lưu tâm. Mặc kệ nàng. Tôi đi ngủ.

***

Một cuộc party vui vẻ chưa từng có khiến tôi tuy hơi chếnh choáng nhưng vẫn định thần được vị trí của một manager đầy kinh nghiệm với đại diện đối tác phía bên kia là cô gái trẻ trung xinh đẹp tên Ly. Dường như chúng tôi đã nói chuyện với nhau bằng mắt nhiều hơn. Rất may mắn là với chiều cao một mét bảy mươi lăm, chân dài đến mấy Ly cũng chỉ đứng đến cằm tôi. Thậm chí, tôi buông tuồng đẩy xa ý nghĩ đến mức nếu muốn hôn tôi em phải kiễng chân cơ đấy Ly ạ.

beab67a7c13b29dc4ab13a64a05aa7af

“Em đi bằng gì đến đây thế?”. Tôi hỏi ướm vậy, hy vọng là Ly sẽ nhận ra ngụ ý của tôi là muốn đưa em về. Kết quả tốt hơn dự đoán, Ly trả lời tôi: “Em đi taxi”. Tôi và Ly ra ngoài khi bữa tiệc chưa kết thúc. Tôi hào hứng ở mức độ không ngờ khi mà suýt nữa tay tôi huơ lên chạm vào vạt váy của Ly. Và tôi nhận ra, Ly thật đẹp. Như một bức tranh sinh động.

Tôi đưa Ly về đến tận cửa sau khi đã trao đổi một số thông tin về nhau. Không quên chúc em ngủ ngon. Tôi chạy xe về nhà, đứng ngoài hành lang một lúc, vừa châm thuốc tôi vừa soạn một tin nhắn khá ngọt ngào cho Ly rồi mới bước chân vào thang máy bấm nút số 7. Trên đó, Lương đang đợi tôi.

Cửa không khép, nàng vốn bất cẩn. Muộn thế này. Nhưng tôi không làu bàu trách cứ. Có lẽ tôi đang hưng phấn về cuộc gặp gỡ với Ly. Tôi đi thẳng vào nhà tắm, chợt nhận ra đây là lần đầu tiên tôi nghĩ đến người con gái khác ngoài Lương, sau một năm sống chung với nàng. Hoàn toàn không day dứt.

Thảo luận cho bài: "Ràng buộc êm ái"