Rau sạch

Tác giả:

Vậy là cô ấy đang ngồi trước mặt chị.

Sau hàng chục cuộc điện thoại từ một số lạ, từ một số sim rác.

***

Chị đã mủi lòng chấp nhận một cuộc gặp mặt.

rau-sach

Chị đã không quan tâm đến cuộc gọi đầu tiên.

 Cố ý không trả lời cuộc gọi thứ hai, mỗi lần chỉ hai hồi chuông ngắn, rồi ngưng ngay, đầy dè dặt.

Đến cuộc gọi thứ ba, chị trở nên tò mò.

Và cuộc gọi thứ năm, cũng chỉ hai hồi chuông yếu ớt, rồi tắt ngúm, rất nhẫn nhục, vào những giờ dể chịu nhất trong ngày, sau bữa sáng, lúc chiều vừa tắt, không làm phiền ai, đã làm chị ái ngại.

Cuộc gọi thứ mười, chị thật sự mủi lòng. Tay chị dứt khoát bấm lại cái số sim rác mà chị đã thuộc lòng. Một giọng nữ trong trẻo, run rẩy vang lên, có chút khẩn khoản và đầy biết ơn:

– Cảm ơn chị đã gọi lại cho em. Em có thể gặp chị được không? – rồi sau một chút ngập ngừng, như cô đang bậm môi, thu hết can đảm – Em có chuyện rất cần và quan trọng muốn nói với chị.

Chị đã hẹn cô ấy ở nhà, tò mò thấy cô ấy run rẩy chấp nhận. Dấu hiệu của sự tuyệt vọng tột cùng.

Và bây giờ cô gái đó ngồi trước mặt chị. Mái đầu hơi cúi thấp, che đôi mắt tròn to nhưng mọng đỏ, vì mất ngủ, hay vì khóc quá nhiều – chị tự hỏi. Làn da rực rỡ của tuổi trẻ không che giấu được sự mệt mỏi và cay đắng hằn trong ánh nhìn lúc đau đáu, lúc lại trống rỗng. Nhìn từng nét một tách riêng, trông cô thật rực rỡ xinh đẹp, nhưng đường hằn học quanh khóe môi mím chặt và đuôi mắt đã làm cô khằn đi trông thấy. Một cô bé chưa quá tuổi 30. Khoảng 25 tuổi, có lẻ.

Vòng hông nở nang và vòng ngực trễ nải căng tròn qua cổ áo khoét sâu tố cáo cô đã trở thành thiếu phụ trước khi kịp giã biệt thời thiếu nữ. Chị chăm chăm nhìn cô dò xét.

– Chị thấy em quen quen.

– Em là thư ký cũ của chồng chị – cô vội vã trả lời – chị đã gặp em cách đây năm năm ở văn phòng công ty.

– Anh thay đổi thư ký thường xuyên, chị không thể nhớ hết nổi.

Cô mỉm cười chua chát:

– Dạ phải, đã có năm cô thư ký nữa sau em.

Tay cô vặn xoắn vào nhau, giọng không còn được tự nhiên:

– Anh ấy có biết chị hẹn em ở nhà không? Em rất sợ, chuyện này chị đừng kể cho anh ấy nghe.

– Là chuyện gì? – Chị lắc nhẹ đầu, ánh mắt bình thản.

– Chị phải ngăn cản anh ấy lại. Em rất lo cho gia đình chị. Em không muốn gia đình chị bị đổ vỡ tan nát vì người thứ ba. Anh ấy đang có một cô bồ. Em vô tình biết được. Cô này rất gian xảo, tinh ranh, lại còn độc ác, như một con rắn. Anh ấy sẽ vì cô bồ này mà làm tất cả, mất tất cả – mắt cô trợn trừng, răng nghiến chặt đầy căm uất.

Chị ngạc nhiên thấy mình dửng dưng như nghe chuyện của ai khác, đầu óc phải mất một nhịp mới quay về với thực tại. Hơi thở vẫn bình thường, dù ngực hơi nhói vì bị cuốn theo cảm xúc quá mạnh mẽ của người đối diện:

– Chị tin chồng mình. Anh ấy cũng như chị, không dễ bị người khác lợi dụng.

Cô gái hầu như hốt hoảng, chụp lấy tay chị khẩn khoản:

– Chị phải tin em, em có bằng chứng. Rất nhiều bằng chứng. Em có thể dắt chị đi bắt ghen tận nơi. Hai người hẹn hò ăn ngủ chỗ nào em đều biết hết. Chị phải tin em!

Thảo luận cho bài: "Rau sạch"