Rồi em sẽ quên anh nhanh thôi

Tác giả:

Tôi lặng lẽ đứng dậy rồi chậm rãi bước đi, tự dặn lòng mình rằng tôi sẽ quên anh nhanh thôi, như cách anh đã từng thay đổi…

***

Lần đầu gặp anh, khi đó tôi đang ngồi ở bậc thềm trong công viên xem hội bạn trượt patin. Anh tới, vượt qua những chướng ngại vật 1 cách dễ dàng cùng với 1 màn biểu diễn đầy điêu luyện. Hội bạn tôi vỗ tay reo lên thán phục, còn tôi chỉ biết ngồi đực ra tròn mắt lên nhìn anh trong bộ đồng phục của trường Kinh tế. Anh đẹp trai và khỏe khoắn. Giữa 1 rừng hoa đẹp như vậy, anh lại không quan tâm mà tiến tới bên tôi làm quen trước

– Hi, em học trường nào thế?

– Lớp 12 trường Phạm Hồng Thái ạ!- Tôi lắp bắp trả lời

– Oh, vẫn là học sinh cấp 3 à? Năm nay thi đại học rồi, cố gắng lên em nhé

Chúng tôi quen nhau từ hôm đó, tôi cũng không hiểu lý do gì mà anh lại để ý tới tôi nữa. Tôi chỉ biết mình có cảm tình với anh, 1 cách chân thành. Tôi nghĩ rằng anh cũng vậy, nhưng cũng không dám chắc. Tại vì nếu nhìn lướt qua, chúng tôi đâu có điểm gì giống với nhau đâu? Anh hoàn hảo, hơn tôi về tất cả mọi thứ…

xin-loi-21

Trường anh học gần công viên nên chiều nào tan học anh cũng ra đó tập patin, còn tôi thì tới chỉ để nhìn thấy anh trên ván trượt. Có 1 lần, anh mang tới cho tôi 1 đôi giày rồi hỏi “Em muốn tập chứ?” Tôi ngạc nhiên 1 hồi lâu sau đó cũng gật đầu mỉm cười. Anh cầm lấy tay tôi, dạy tôi những bước đi cơ bản, trong đôi mắt nâu sâu thẳm đó, có gì đó rất thu hút tôi. Phải, vô cùng thu hút, anh hút hồn tôi với diện mạo đơn giản cùng cách nói chuyện vô cùng gần gũi.

Anh hơn tôi 2 tuổi, thế nên suy nghĩ của anh trưởng thành hơn tôi rất nhiều. Trong khi những sinh viên khác bằng tuổi anh vẫn còn đang mải rong chơi với những cuộc vui của mình thì anh đã được nhận vào làm trong 1 công ty có tiếng ở Hà Nội, chức vụ không lớn nhưng cũng không thể coi là nhỏ với cái tuổi 20. Tôi ngưỡng mộ, yêu quý anh không chỉ bởi ngoại hình, tính cách mà còn cả về tài năng và học vấn của anh nữa. Khi đó, tôi thần tượng anh lắm. Tôi ước mình cũng có thể làm được những điều phi thường như anh, ở cái tuổi 19,20 gì đó. Đúng, tôi đã từng muốn mình sẽ giống được như anh bây giờ.

Nhưng đó chỉ còn là chuyện của 6 tháng trước, còn lúc này, khi anh được thăng chức lên làm Trưởng phòng Marketing, tôi gần như không còn nhận ra được con người anh nữa. Thay bằng những bộ trang phục khỏe khoắn, năng động trước kia, giờ anh đóng mình trong những bộ vest sang trọng, cách đi đứng, nói chuyện giống hệt như 1 quý ông. Nhìn anh trưởng thành, chững chạc, chẳng ai nói anh là 1 thằng nhóc đang ở ngưỡng cửa chuẩn bị bước sang tuổi 20+1

Chúng tôi không còn gặp nhau ở công viên nữa, thay vào đó là những cuộc gặp gỡ qua điện thoại. Những câu chuyện đều xoay quanh những kế hoạch quảng bá, đầu tư ở công ty anh, anh không còn quan tâm tới cuộc sống thường ngày của tôi như trước kia. Bỗng nhiên tôi cảm thấy như mình đang nói chuyện với 1 con người xa lạ vô cùng. Anh không còn là anh… không còn là anh của trước kia nữa…Sự quan tâm và thời gian dành cho tôi, với anh giờ đây là 1 điều gì đó quá xa xỉ.

Chiều chiều tôi vẫn thường ra công viên, giữ 1 chút hy vọng nhỏ nhoi nào đó rằng biết đâu hôm nay tôi sẽ gặp lại anh 1 cách vô tình như ngày đầu tiên chúng tôi gặp gỡ. Nhưng hy vọng có to lớn đến thế nào cũng chẳng bao giờ chiến thắng được sự thật trước mắt. Anh bận rộn với những chuyến đi hợp tác, với những hợp đồng trị giá hàng triệu đô la. Tôi lúc này có lẽ chỉ như 1 tờ tiền lẻ rớt xuống tận đáy nơi trái tim anh.

Thảo luận cho bài: "Rồi em sẽ quên anh nhanh thôi"