Ru Người Ngồi Mãi Cùng Tôi!

Tác giả:

“Anh Sơn mất rồi Nhung ơi… Đang lưu diễn ở Australia, tôi nghe người bạn gái run rẩy trong điện thoại. Im lặng! Còn có gì đâu để nói. Hình ảnh anh lần đầu tiên tôi gặp bỗng về lại, người đàn ông nhỏ bé bước vào cuộc đời tôi”. Ca sĩ Hồng Nhung đã viết về Trịnh Công Sơn như một lời từ biệt anh về thế giới bên kia.

Lần đầu tiên gặp anh, người đàn ông nhỏ bé, gầy guộc bước vào qua chiếc cổng sắt lớn. Anh đội chiếc mũ bạc màu vừa đi vừa đá nhẹ mấy hòn sỏi dưới sân. Và nụ cười của anh, tươi thế, trong sáng thế, hiền hậu thế, làm sao mà không cảm thấy thân thương ngay được! Cảm ơn định mệnh đã cho tôi được gặp anh. Niềm tin của anh, tình yêu của anh làm cho tôi ngay cả trong những lúc cô đơn nhất vẫn cảm thấy an tâm, vì được che chở, được đón nhận và tha thứ, như một người con an tâm vì có được gia đình đùm bọc. Hồi ở Nhật Bản, tôi đã thấy anh vui như trẻ nhỏ khi hai anh em leo được đến lưng chừng một ngọn núi trong cái lạnh cắt da để thấy sông, thấy rừng và mây ở phía dưới. Tôi đã thấy anh cực kỳ hưng phấn, với đôi bàn tay còn dính màu, ngồi nhìn tranh mình vừa vẽ trong đêm. Tôi thấy anh băn khoăn, lẩm bẩm hát một đoạn ngẫu hứng vừa kịp ghi lại trên một mẩu giấy xé từ bao thuốc lá… Và tôi đã từng thấy anh buồn. Anh chẳng làm gì để đỡ buồn mà tự buồn cho hết. Những lúc ấy, tôi thương anh vô cùng, mặc dầu có những khi chính tôi cũng làm anh buồn vậy.

Anh nói với tôi thật nhiều về những bài hát của anh. Tôi thì hay hỏi: “Tại sao? Tạo sao?” Anh thì chẳng bao giờ nề hà mà thong thả trả lời cặn kẽ những câu hỏi nhiều khi ngô nghê của tôi. Tôi biết cho đến bây giờ chẳng thể hiểu thấu tận cùng ý nghĩa của tất cả những gì anh viết. Song có một điều anh dạy đã trở thành bài học nằm lòng đối với tôi, anh nói: “Nếu sáng mai ra ngoài ngõ gặp ai, dù lạ mặt, vẫy tay với mình thì đừng bao giờ quên vẫy tay lại, vì ai biết được có thể người sẽ ra đi ngay sau đó mà không bao giờ còn gặp lại”.

Người ra đi để tình yêu ở lại. Những hình ảnh của anh cứ tiếp tục hiện về, không dồn dập mà thong thả, êm đềm làm tôi có cảm giác đang ngồi bên dòng sông để nghe ký ức rì rầm kể chuyện. Tại sao thế, nước cứ trôi không ngừng mà dòng sông chẳng hề vơi, tại sao thế, anh Sơn? Hay cả anh ở nơi chín suối cũng đang ngồi nhìn dòng sông âm thầm chảy như khe khẽ hát: “Ru người ngồi mãi cùng tôi”.

Thảo luận cho bài: "Ru Người Ngồi Mãi Cùng Tôi!"