Sẩm chợ

Tác giả:

1
Chúng anh xưa chẳng biết ở nơi nào;
ông giời sô đẩy anh mới phải sinh vào cái chốn nhân gian
Thẹn vì tình mà ngơ mắt với giang san;
công danh chẳng có cũng sẩm xoan cho nó hào
Bấy lâu nay (anh) nghe tiếng má đào;
mà thề có thấy (một cái) cô nào anh cũng đui
Nói đây cho chúng chị em cười,
anh đây nào phải cái con người thong manh
Yêu nhau ta chẳng liếc cũng tình

2
Sự phong lưu xưa kia anh đã chải mọi mùi;
bây giờ nhà xiêu vách nát, con đói vợ rét, dễ anh ngồi sao yên
Chết trong lưng không sẵn đồng tiền,
đôi ba câu hão (anh mới phải) kiếm ăn miền sẩm soan
Kể từ ngày (mà) trống hát chốn nhân gian,
mắt xanh (anh) chẳng để khách hồng nhan có một ai vào
Cái cách ăn chơi anh nghĩ thế (mà lại) có bên hào,
gầm giời một chiếu chẳng lúc nào anh không xuân
Ở đời nhắm mắt (mà) đưa chân

3
Ngoảnh trông lên anh đếch thấy có ra gì;
ai rằng giăng sáng, anh vẫn thấy tối sì cái bóng đen đen
Hội chùa Thầy còn đương lúc đua chen;
mau chân thời tới, hễ ươn hèn thời xa
Anh tiếc cho đôi con ngươi bên chột lại bên loà!
trèo non xuống dốc dễ mà ai giúp nhau
Cái phận ông giời cho khi tưởng đến mà đau!
giời chưa mở mắt biết mai sau ra thế nào?
Bây giờ đất thấp (mà) giời cao!
Nguồn: Tản Đà, Khối tình con – Quyển thứ nhất, Tản Đà thư cục in lần thứ hai, 1918

Thảo luận cho bài: "Sẩm chợ"