Sẽ không quên tình yêu

Tác giả:

Anh cười cay đắng. Tình yêu của anh cũng như khinh khí cầu này, bay cao trên bầu trời nhưng không tìm được bến đỗ mà vỡ tan.

***

se-khong-quen-tinh-yeu

Máy bay đáp xuống mảnh đất Cam Ranh trong cái nắng tháng 10 gắt gỏng như muốn hừng hực cháy. Anh chàng thư kí vội che một tập hồ sơ lên đầu anh, tay kia vẫn kéo hai cái vali chồng lên nhau có chút khổ sở. Nheo nheo đôi mắt, anh tự mình che nắng, rảo bước về phía lối ra. Anh đứng ở khu lấy hành lí, đợi thư kí cùng anh bước ra ngoài. Người của công ty đối tác đã đón sẵn lập tức tiến đến, một người nhanh tay đỡ hành lí trong tay chàng thư kí, một người tay cầm hoa miệng liến thoắng:

– Chuyến bay trễ khiến anh mệt mỏi rồi. Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn xe ở ngoài, lập tức đưa mọi người về Nha Trang ngay!

Anh nhíu mày nhìn anh ta cầm bó hoa hua hua trong không khí:

– Có tặng hoa nữa sao?

– À không, hoa này dành cho Giám đốc công ty khác, họ đã đến từ chuyến bay trước nên đang đợi trong quán cà phê.

– Là nữ?

– Vâng, mời đi lối này.

Anh ngồi trên xe chong mắt ra ngoài, nắng vàng mê mải. Phía hông xe có người tiến đến, là anh chàng liến thoắng và một cô gái, cô ấy mặc váy công sở, dáng người ưa nhìn, đang bước nhanh về xe đầu hơi cúi xuống như để tránh nắng. Cửa xe được mở ra, thân hình mảnh dẻ nhẹ nhàng tiến vào cười nhỏ nhẹ:

– Xin lỗi, đã khiến mọi người phải đợi.

– Không sao, chuyến bay đến trễ, cũng đã khiến cô phải đợi.

Cô thấy anh, chợt sững người, sau đó rất nhanh lấy lại bình tĩnh, mỉm cười lịch sự, ổn định chỗ ngồi bên cạnh anh. Anh chàng liến thoắng liền giới thiệu mọi người với nhau rồi thông báo lịch trình công việc. Anh nhìn sang cô, cô ấy yên lặng, dường như lơ đãng nhìn qua ô kính xe. Cách trang điểm khiến cô trông sắc sảo và nghiêm nghị, nắng hắt qua kính ánh lên nửa khuôn mặt cô khiến cô có chút mờ ảo, hàng mi khẽ rung rung. Anh nói vu vơ:

– Thật không ngờ giám đốc công ty NBA lại là một cô gái trẻ thế này. Phụ nữ lên được vị trí như cô quả thật không đơn giản.

Cô nhận ra anh đang nói chuyện với mình, vẫn không ngoảnh đầu:

– Bố tôi là tổng giám đốc công ty… Cô buông một câu lơ lửng.

– À…ra thế.

Cô nhếch miệng, ai cũng thế thôi cứ nghe đến bố cô liền nghĩ rằng cô mượn hơi bố mình mà lên cao và yên ổn trên vị trí giám đốc bộ phận hành chính này. Chẳng ai quan tâm cô đã và đang nỗ lực như thế nào.

– Dù sao cũng sẽ rất vất vả.

Anh cúi đầu nhìn ngón tay mình thong thả nói. Mọi công việc trên đời đều có khó khăn. Anh đã phải trải qua những gì, anh đều nhớ rõ, dù cho cô có người nâng đỡ nhưng ắt hẳn cũng không dễ dàng gì. Anh nói cho cô cũng là nói cho những cay đắng mà người muốn thành công đều phải trải qua.

Cô khẽ cười, không đáp. Trên xe chỉ còn lại khoảng không ù ù tiếng máy điều hòa.

***

Anh chợt mở mắt, không biết mình đã thiếp đi bao lâu, chỉ thấy ngoài cửa xe một màu đỏ ối, anh buột miệng hỏi:

– Đến đâu rồi vậy?

-…

Không có tiếng trả lời, anh ngoái ra ghế sau, chàng thư kí còn đang ôm cặp tài liệu ngủ gục. Anh quay sang, cô hơi liếc mắt nhìn anh rồi lại quay ra khoảng mênh mông phía ngoài, nhẹ nhàng trả lời:

Thảo luận cho bài: "Sẽ không quên tình yêu"