Sinh viên năm cuối thì làm gì?

Tác giả:

Là sinh viên năm 4 (năm cuối), nghĩa là bạn không còn già nữa. Bạn đã đi đến đỉnh điểm của sự già, mà người ta thường gọi là “già háp”, “già khú đế”, đại loại vậy.

Năm 4 thì làm gì?

***

1. Năm 4 thì làm gì?

Là sinh viên năm 4 (năm cuối), nghĩa là bạn không còn già nữa. Bạn đã đi đến đỉnh điểm của sự già, mà người ta thường gọi là “già háp”, “già khú đế”, đại loại vậy. Có một sự thật là càng lớn lên người ta càng sợ, và cường độ của nỗi sợ thì cứ tăng tiến theo thời gian. Cái cảm giác sắp phải đối mặt với tấm bằng tốt nghiệp và 1 cái thế giới rộng lớn hơn gấp trăm nghìn lần hội trường B11, cũng đủ để cho con người (ít nhất là người như tôi) phải bất giác ngưng thở 1 nhịp hay “quéo chân quéo cẳng” nghĩ về nó.

Cuộc đời của 1 sinh viên năm 4 có thể gói gọn trong 2 từ chính: “ra trường”. Làm thế nào để ra trường? – đó là nhiệm vụ trước mắt và quan trọng nhất. Những “người già” như tôi sẽ tiếp tục học những gì cần học, “trả nợ” những môn cần trả nợ rồi bước chân vào khóa luận hay thực tập cuối kỳ. Ai đó màu mè tức thời hơn sẽ tìm trước việc làm cho an toàn, hoặc chuẩn bị học tiếng anh đi du học. Một số sẽ lên kế hoạch đi du lịch, hoặc kiếm tiền để đi du lịch, v.v… Mọi thứ chỉ đơn giản thế thôi, tất nhiên là trừ những tình huống bất ngờ, cũng như những quyết định quá táo bạo (như đi lấy chồng, hay chuyển đổi giới tính chẳng hạn)…

sinh-vien-nam-4-thi-lam-gi

Chỉ là thế. Vậy thì câu hỏi “làm gì?” nêu trên, để không quá dễ trả lời, sẽ không hẳn dành cho bất kì một sinh viên nào. Tôi muốn dành cho tôi, trước tiên, và cho những ai đã từng gắn bó với Đoàn – Hội, với câu lạc bộ, đội, nhóm, với các sự kiện, cuộc thi và công tác tình nguyện ở trường. Năm 4 rồi đấy, bạn sẽ làm gì?

Năm 4, nghĩa là bạn sẽ mất đi cơ hội sưu tập thêm một vài cái áo, vài cái thẻ ghi “Ban tổ chức”, “Cộng tác viên” hay thậm chí là ghi hẳn tên mình nếu “nắm trùm” một bộ phận nào đó. Bạn sẽ thiếu hẳn một cái cớ để thưa với ba mẹ khi đi sớm về khuya, thiếu hẳn một dịp để cùng “chém gió”, kể cho những người cùng ban, cùng hội, cùng CLB về chuyện đời chuyện người, để nói và được nghe người khác nói.

Năm 4, nghĩa là bạn không phải lo xem chương trình chạy thế nào, tổng duyệt ra sao, truyền thông có ổn không, khách mời có tốt không, người ta có bàn tán, “nói xấu” gì không, những việc nho nhỏ như micro có bình thường không, đủ trà đá cho mọi người chưa, hay… trời hôm nay liệu có mưa không, v.v… Bạn không phải dự những buổi họp cả bình thường lẫn bất thường, than thở, vui mừng, hay cãi nhau chí chóe để bảo vệ cái họa tiết màu xanh lá cây mà theo bọn nó là “củ chuối” trên sân khấu, rồi cuối cùng đập bàn bỏ về “tao không thèm nhìn mặt tụi bây nữa”…

Năm 4, bạn xuất hiện một cách ẩn khuất và mờ nhạt hơn trước, thông thường chỉ có thể ngồi vào một chức danh cao sang là “cố vấn”, nghĩa là tư vấn thế này thế nọ thế kia, nghe hay không là chuyện của… bọn nó. Với những cuộc thi, từ người phỏng vấn trở thành người được (bị) phỏng vấn, từ 1 thành viên BTC hùng vĩ trở thành… thí sinh, và từ thí sinh bước thẳng xuống hàng ghế khán giả.

Chuỗi sự kiện đó sẽ dẫn đến phản ứng chia làm 2 xu hướng, một là “im lặng”, tức là hầu như rất ít, thậm chí không có một sự liên lạc nào với tổ chức mà mình từng hoạt động. Trong “ban” của tôi, một vài chị lớn khi bước vào năm 4 thì gần như “mất tích”. Lặng tăm. Hội họp ăn uống không thấy đến. Không ai biết ai đang làm gì. Nhưng tôi thật sự bất ngờ khi lâu lâu lại nhận được 1 cái mail, đại loại như “ê nhóc, đang có học bổng này nè, đưa lên đi”, “công ty chị đang tuyển người nè, em đăng lên thử”, “chị thấy bài này hay nè, em đăng lại thử xem”, v.v… Trong ý niệm của các chị, dường như đã có một chỗ cho cái tên đã gắn bó 2 hay 3 năm qua, và việc gửi thông tin gì đó hay ho khi vô tình tìm thấy cho chúng tôi đã trở thành một thói quen, một “công việc” nhỏ xíu trong năm 4 và thậm chí cả những năm sau.

Thảo luận cho bài: "Sinh viên năm cuối thì làm gì?"