Tác giả: Bế Kiến Quốc

Tình bạn

Tình bạn

Tặng Nguyễn Văn Long I Lòng tôi cũng lên đường cùng bạn Cũng nôn nao trong một tiếng còi tàu. Bốn năm rồi mình đã ở cùng nhau Trộn lẫn tâm hồn, ước mơ, hạnh phúc. Ta nối với nhau như hai nguồn nước Bạn bè nhìn vào bạn, để nhìn tôi. Ta sẽ xa […]

Người không quen biết

Người không quen biết

Ánh đèn loang loáng trên hè Mái hiên như bàn tay che Tôi đứng với một người không quen biết Cơn mưa chiều gội tóc hàng me… Cái cơn mưa thường nhật của mùa hè Cho sau đó sao trời dịu mát. Tôi bỗng thấy lòng tôi tha thiết Muốn làm quen người bạn gặp […]

Gặp thiên nhiên

Gặp thiên nhiên

I Cổng Thiên Trù, nắng lao xao Mùa xuân đọng mát gửi vào trái mơ. Chùa Hương, thương một thời xưa Đi mòn bậc đá mà chưa gặp Đời… Sớm nay, giữa cảnh giữa người Mới nắng lên–đã thực rồi trái mơ! II Giật mình, rụng độp bên chân Một bông hoa gạo to gần […]

Bài thơ viết trước cho con

Bài thơ viết trước cho con

Bài thơ này Cha viết trước cho Con Khi đất nước đã không còn bóng giặc Trong đời Mẹ, đời Cha từ nay Con có mặt Mỗi việc làm đều nhắm trước vì Con Dành cho Con một sông núi vẹn tròn Chỉ vì điều ấy thôi-biết bao người ngã xuống Cả thế hệ Mẹ […]

Tự nhủ

Tự nhủ

Bàn chân ơi ta đưa người đi Mọi nẻo đương, – dù có khi ngươi vấp Có khi dẫm vào gai, và biết đâu, có khi… Ta phải đi, vì ta yêu mục đích. Vành tai ơi, ta đưa ngươi đi Đến miệng đời – dù nghe lời đắng chát Lời thô bỉ, và biết […]

Thơ cho Lou

Thơ cho Lou

Đôi khi suốt buổi chiều ngồi nhìn vào mắt Lou Tìm thấy niềm thông cảm Mắt Lou buồn thật buồn Thương con người cứ phải làm con người Không được nằm dài soãi bốn chân Trên cỏ Không thể đón hương thơm từ chân trời Trong gió Không tỏ bày những điều giản dị Bằng […]

Nửa đêm gió chuyển (II)

Nửa đêm gió chuyển (II)

(Tặng Đ.B.M) Nửa đêm gió chuyển mang mang Thời gian trở lại, không gian trở về… Cổ kim xáo trộn bộn bề Chợt bên Vệ Nữ – chợt kề Tây Thi Mị Nương đến, Chiêu Quân đi, Khuất sau liễu – Dương Quý Phi ôm đàn, Kiều sắc sảo, Vân đoan trang Võ Tắc Thiên […]

Nửa đêm gió chuyển (I)

Nửa đêm gió chuyển (I)

Nửa đêm gió chuyển mang mang Thời gian trở lại, không gian trở về… Ai – như mình – trên đường khuya? Tiếng nào, như tiếng từng nghe một lần? Chốn nao, xa lắc mà gần, Nửa phần như lạ, nửa phần như quen? Nằm nghe gió chuyển mang mang Nhớ xưa lòng trẻ chứa […]

Nhớ tuyết

Nhớ tuyết

Lặng lẽ tuyết rơi Như không như có Đêm nay trời lạnh bao nhiêu độ? Thương trái tim nhà thơ Rực nóng trong ngực đồng buốt giá Pu-skin Đứng Quảng trường lộng gió Nhìn thời đại đi qua Giữa thế kỷ bạo tàn, tôi ca ngợi tự do Tự do tinh khiết Như tuyết Và […]

Nhà thơ ơi

Nhà thơ ơi

(Nhớ Na-dim Hik-mét) Tất cả cái no vô nghĩa Nếu chỉ đói một người Tất cả vô nghĩa, niềm vui Nếu chỉ buồn đau còn một người Tất cả tự do cũng vô nghĩa Nếu chỉ một người bị nô lệ Tất cả công bằng cũng là không Nếu còn một người chịu bất công […]

Một giờ đêm Mat-xcơ-va

Một giờ đêm Mat-xcơ-va

Đồng hồ chỉ số Năm Tôi quên điều chỉnh lại Năm giờ sáng Việt Nam Mặt trời lên phía ấy… Nhìn ra ngoài cửa sổ Tuyết rơi và tuyết bay Trời lạnh âm mười độ Đêm tha hương thật dài! Việt Nam năm giờ sáng Ai dậy sớm đi cày Chân lội bùn tê cóng […]

Một chút nhớ Hải Phòng

Một chút nhớ Hải Phòng

Con tàu màu trắng đậu trên sông Sương khói mùa thu nhoà Cửa Cấm Thuyền nhỏ ven bờ đèn thấp thoáng Bên đường cây cối chuyện lao xao… Những bãi than đen lẫn bóng chiều Thợ về. Cuối phố ai treo Vầng trăng – như một cây đèn biển Nghe tận xa khơi nhịp thuỷ […]

Không dưng

Không dưng

Không dưng lòng chợt nhói đau Sóng xô trắng xoá bãi dâu thuở nào Mây cồn vần vũ trời cao Phương trời xa gió ào ào bụi cây Không dưng lòng chợt đắng cay Nắng tà này những lối này năm xưa Chuyển mùa hoa nhạt lá thưa Bên cây sồi ấy ai chờ chăng […]

Khoảnh khắc Mat-xcơ-va

Khoảnh khắc Mat-xcơ-va

Lá đang vàng khoảnh khắc Mát-xcơ-va Nắng chiều lọc qua lá vàng tinh khiết Thu chỉ có một lần thôi đẹp nhất Mà ai biết Hôm nay hay ngày mai Khoảnh khắc nào sẽ ở mãi trong tôi Cây và nắng và em – cùng đẹp nhất Nào ai biết bao giờ là tuyệt đích […]

Điện thoại đường dài

Điện thoại đường dài

Và thương nhớ được truyền vào giọng nói Anh có em đôi lần qua điện thoại Em rất trong rất mềm mại khẽ khàng Như nắng vàng buông ngân trong không gian Đó là lúc anh nghe. Còn đến khi anh nói Thì em là sự lặng im vời vợi Sự lặng im tinh khiết […]

Hoa sữa

Hoa sữa

Áp-thấp-muộn. Phố bắt đầu sớm đông. Bất ngờ mưa. Tơi bời. Hoa sữa rụng. Trong rễ, mạch, thân, cành đang mùa thu mới đúng? Đang mùa thơm mùa tha thiết mùa  thương? Bất ngờ anh sững sờ mưa giữa đường…