Tác giả: Nguyễn Khuyến

Cò mổ trai

Cò mổ trai

Trai sao chả biết tính con cò, Mày hở hang chi nó mổ cho. Trai cậy dày mu nên khép kín, Cò khoe dài mỏ chắc ăn to. Thôi về bãi bể cho êm ái, Để mặc bên sông nó gật gù. Cò đắng dẫu khôn đàng góc mở, Trai già chờ lúc lại phơi […]

Chơi thuyền Hồ Tây

Chơi thuyền Hồ Tây

Thuyền lan nhè nhẹ Một con thuyền đủng đỉnh dạo Hồ Tây. Sóng rập rờn sắc nước lẩn chiều mây, Bát ngát nhẽ dễ trêu người du lãm. Yên thuỷ mang mang vô hạn cảm, Ngư long tịch tịch thục đồng tâm. Rượu lưng bầu, mong mỏi bạn tri âm. Xuân vắng vẻ, biết cùng […]

Chỗ lội làng Ngang

Chỗ lội làng Ngang

Đầu làng Ngang có một chỗ lội, Có đền ông Cuội cao vòi vọi; Đàn bà qua đấy vén quần lên, Chỗ thì đến háng, chỗ đến gối; Ông Cuội ngồi trên mỉm mép cười, Cái gì trăng trắng như câu cúi? Đàn bà khép nép đứng liền thưa: – Con chót hớ hênh ông […]

Chế ông đồ Cự Lộc

Chế ông đồ Cự Lộc

Văn hay chữ tốt ra tuồng, Văn dai như chão, chữ vuông như hòm. Vẻ thầy như vẻ con tôm, Vẻ tay ngoáy cám, vẻ mồm húp tương. Vẻ lịch sự ai bằng thầy Cự Lộc, Vẻ cô đầu nói móc có vài câu: Anh chẳng sang, mà cũng chẳng giàu. Hầu bao ních, rận […]

Chế học trò ngủ gật

Chế học trò ngủ gật

Trò trẹt chi bay học cạnh thầy, Gật gà gật gưỡng nực cười thay! Giọng khê nồng nặc không ra tiếng, Mắt lại lim dim nhắp đã cay. Đồng nổi đâu đây la liệt đảo, Ma men chi đấy tít mù say. Dễ thường bắt chước Chu Y đó Quyển có câu thần vậy gật […]

Châu chấu đá voi

Châu chấu đá voi

Châu chấu làm sao dám đá voi, Đứng xem ta cũng nực cơn cười. Loe xoe sấn lại dương đôi vế, Ngứa ngáy không hề động nửa đuôi. Hay giở cuộc này ba chén rượu, Được thua chuyện ấy một trò chơi. Nghĩ ra ta cũng thương mình nhỉ, Theo đít còn hơn một lũ […]

Cáo quan về ở nhà

Cáo quan về ở nhà

Ngần ấy năm nay vẫn ở nhà, Nghĩ ta, ta lại chỉ thương ta. Bóng hiên thêm ngán hơi nồng nhỉ, Ngọn gió không nhường tóc bạc a! Thửa mạ rạch ròi chân xấu tốt, Đấu lương đo đắn tuổi non già. Khi buồn chén rượu say không biết, Ngửa mặt lờ mờ ngọn núi […]

Cảnh Tết

Cảnh Tết

Năm ngoái, năm kia đói muốn chết, Năm nay phong lưu đã ra phết! Thóc mùa, thóc chiêm hãy còn nhiều Tiền nợ, tiền công chưa trả hết. Trong nhà rộn rịp gói bánh chưng, Ngoài ngõ bi bô rủ chung thịt. Ta ước gì được mãi như thế, Hễ hết Tết rồi, thời lại […]

Cảnh già

Cảnh già

Nhớ từ năm trước hãy thơ ngây Phút chốc mà già đã đến ngày Mái tóc chòm đen, chòm lốm đốm, Hàm răng chiếc rụng, chiếc lung lay. Nhập nhèm bốn mắt tranh mờ tỏ, Khấp khểnh ba chân dở tỉnh say. Ông ngẫm mình ông thêm ngán nỗi: Đi đâu, giở những cối cùng […]

Cảm hứng tuổi già

Cảm hứng tuổi già

Tháng ngày thấm thoắt tựa chim bay, Ông gẫm mình ông, nghĩ cũng hay. Tóc bạc bao giờ không biết nhỉ! Răng long ngày trước hãy còn đây. Câu thơ được chửa? Thưa rằng được. Chén rượu say rồi. Nói chửa say. Kẻ ở trên đời lo lắng cả, Nghĩ ra ông sợ cái ông […]

Cá chép vượt đăng

Cá chép vượt đăng

Cá thần vùng vẫy vượt qua đăng, Được nước, nào ai dám rỉ răng? Cưỡi gió giương vây lên cửa Vũ, Xông mây rẽ sóng động vừng trăng, Giếc, rô ngứa vẩy khôn tìm lối, Trê, chuối theo đuôi dễ mấy thằng! Gặp hội hoá rồng nơi chót vót Đã lên, bay bổng tít bao […]

Bạn đến chơi nhà

Bạn đến chơi nhà

Đã bấy lâu nay bác tới nhà. Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu nước cả, khôn chài cá, Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây ta với […]

Bồ tiên thi

Bồ tiên thi

Chú huyện Thanh Liêm khéo giở trò, “Bồ tiên thi” lại lấy vần bồ. Nghênh ngang võng lọng nhờ ông sứ, Ngọng nghẹo văn chương giở giọng ngô. Bồ chứa miệng dân chừng bật cạp, Tiên là ý chú muốn vòi xu! Từ vàng sao chẳng luôn từ bạc, Không khéo mà roi nó phết […]

Bóng đè cô đầu

Bóng đè cô đầu

Bóng người ta nghĩ bóng ta, Bóng ta, ta nghĩ hoá ra bóng người. Tỉnh tinh rồi mới nực cười. Giấc hồ ai khéo vẽ vời cho nên ? Cô đào Sen là người Thi Liễu Cớ làm sao õng ẹo với làng nho ? Bóng đâu mà bóng đè cô, Bỗng thấy sự nhỏ […]

Ăn mày

Ăn mày

Gõ cửa làm chi quấy cả ngày Hỏi ra mới biết lão ăn mày. Ăn mày chớ có ăn tao nhé Gạo kém, đồng khô thế mới rầy. Nguồn: Thơ Nguyễn Khuyến, tr. 11, NXB Văn Học, 2010

Anh giả điếc

Anh giả điếc

Trong thiên hạ có anh giả điếc, Khéo ngơ ngơ ngác ngác, ngỡ là ngây! Chẳng ai ngờ “sáng tai họ, điếc tai cày”, Lối điếc ấy sau này em muốn học. Toạ trung đàm tiếu, nhân như mộc Dạ lí phan viên, nhĩ tự hầu. Khi vườn sau, khi ao trước; khi điếu thuốc, […]