Tác giả: Phan Bội Châu

Thất bại là mẹ thành công

Thất bại là mẹ thành công

Tay ba lần gãy, Mới biết thuốc tiên. Đánh trăm trận quen, Mới hay tướng giỏi. Nếu không thất bại, Sao có thành công. Xưa nay anh hùng, Từng thua mới được. Cờ vì lỡ bước, Bàn trước chịu thua. Tính kỹ toan sâu, Bàn sau chắc được. Chông gai ngan ngác, Sóng gió tơi […]

Nhất gian nan khốn khổ trường học anh hùng

Nhất gian nan khốn khổ trường học anh hùng

Có gan sắt nguội, Mặc sức rèn trui. Có chất vàng mười, Tha hồ mài xát. Khó khăn mọi việc, Là đá thử vàng. Nguy hiểm mọi đường, Là lò nung sắt. Đắng cay chua chát, Ấy bởi ngọt ngon. Khốn khó gian nan, Ấy trường khoái lạc. Xem trong sử sách, Hào kiệt xưa […]

Cần kiệm là nguồn bể nhân ái

Cần kiệm là nguồn bể nhân ái

Nhân nghĩa là ái, Ái nghĩa là yêu. Người biết yêu nhau, Mình yêu người trước. Thấy người đói rách, Mình phải âu lo. Một mình ấm no, Dám đâu vui vẻ. Ở trong bốn bể, Ai cũng anh em. Chia áo sẻ cơm, Lòng ta mới thoả. Người no ấm cả, Là hạnh phúc […]

Độc lập với hợp quần

Độc lập với hợp quần

Hai chữ độc lập, Với chữ hợp quần. Hình thức tuy phân, Tinh thần vẫn hợp. Nhiều người tự lập, Hợp lại nên quần. Nhóm họp tinh thần, Quần ta độc lập. Cây nhiều núi rậm, Nước nhiều bể sâu. Quần hợp với nhau, Bầy càng to tát. Muôn nghìn sức góp, Sức mạnh ai […]

Thế nào là ái quốc

Thế nào là ái quốc

Nòi giống tiên rồng, Máu da hoàng hán. Chôn nhau cắt rốn, Ở đất nước nhà. Nước là mẹ ta, Ta là con nước. Thân con có phúc, Thờ mẹ lâu dài. Mẹ mất con côi, Còn gì thân thể. Cuộc đời dâu bể, Trời cướp mẹ mình. Hồn mẹ lênh đênh, Nỗi con chua […]

Nghĩa hai chữ tự do

Nghĩa hai chữ tự do

Cá trong bể rộng, Mặc sức vẫy vùng. Chim trên trời cao, Tha hồ bay liệng. Đạo trời đặt định, Mình được tự do. Song le tự do, Có hai đường lối. Có thực có dối, Có thị có phi. Nếu sai một ly, Thời đi một dặm. Thánh hiền mô phạm, Cốt chính thân […]

Nghĩa hai chữ Độc lập

Nghĩa hai chữ Độc lập

Nhà kia bốn cột, Hai trước hai sau. Thuyền kia hai chèo, Một tả một hữu. Che mưa cản gió, Chống sóng đuổi triều. Sức phải cân nhau, Đôi bên đứng vững. Thân ta ta dựng, Chẳng nương cậy người. Không phiền luỵ ai, Không ai đè nén. Xoay non lấp biển, Quấy nước chọc […]

Quyền lợi

Quyền lợi

Đạo trời rất phải, Luật người rất công. Nghĩa vụ đã xong, Há không quyền lợi. Miệng có quyền nói, Óc có quyền suy. Chân có quyền đi, Tay có quyền đẩy. Mắt có quyền thấy, Tai có quyền nghe. Đất nọ xứ kia, Có quyền dời ở. Viết sách làm vở, Quyền bút mặc […]

Nghĩa vụ với quốc gia

Nghĩa vụ với quốc gia

Góp nghìn ức nhà, Mới gây nên nước. Nước có quyền nước, Mới giữ được nhà. Nước tức là nhà, Nhà tức là nước. Vậy nên nhà nước, Hai chữ liền nhau. Nước là nhà to, Nhà là nước nhỏ. Cơ đồ tiên tổ, Thành quách non sông. Xương trắng máu hồng, Gây nên gấm […]

Nghĩa vụ với xã hội

Nghĩa vụ với xã hội

Tứ bề xã hội, Bao bọc mình ta. Từ gần đến xa, Một giây vấn vít. Vải nhờ gái dệt, Ruộng nhờ trai cày. No ấm hàng ngày, Là ơn người đó. Buôn nhờ chợ búa, Nghề có thợ thuyền. Ăn tiêu quanh niên, Nợ người sao khỏi. Nếu không xã hội, Còn có mình […]

Nghĩa vụ đối với gia đình

Nghĩa vụ đối với gia đình

Nhóm muôn ức nhà, Mới nên một nước. Gia đình hòa lạc, Là nước tiểu khang. Ta phải lo lường, Gia đình cho tốt. Dưới thời em út, Trên thời ông bà. Giữa thời mẹ cha, Với anh với chị. Giữa theo đạo lý, Ta hết lòng ta. Hiếu với người già, Ơn cùng người […]

Nghĩa vụ đối với mình

Nghĩa vụ đối với mình

Trong vùng trời đất, Rất quý là người. Đã đứng ra đời, Lấy thân làm gốc. Tay chân tai mắt, Là thân một mình. Xã hội gia đình, Là thân đoàn thể. Muốn cho vẹn vẻ, Trước sửa lấy mình. Tâm chính ý thành, Vun trồng cỗi gốc. Lại thêm tài học, Đua đuổi đông […]

Nghĩa vụ làm người

Nghĩa vụ làm người

Tằm siêng kéo tơ, Ong chăm gây mật. Mèo lo bắt chuột, Gà cần gáy đêm. Chức phận phải làm, Vật gì cũng có. Huống người ta đó, Nghĩa vụ rất to. Trời đã phó cho, Mình nên gánh vác. Nếu mình lười nhác, Chớ nể ăn suông. Vá áo túi cơm, Biết bao xấu […]

Lòng thị phi

Lòng thị phi

Trắng đen mờ mịt, Là mắt nguời mù. Chèo bội mơ hồ, Là tai người điếc. Người đời muôn việc, Có phải có chăng. Lấy phải làm chăng, Lấy chăng làm phải. Lẽ trời đã trải, Lòng người còn đâu? Nào vàng nào thau, Nào ngọc nào đá. Nào chân nào giả, Đạo lý rành […]

Lòng tự nhượng

Lòng tự nhượng

Gà chung một lồng, Cá chung một vũng. Dành ăn đua uống, Lúc nhúc lao nhao. Há có lẽ nào, Ta cũng như nó. Đạo trời rành rõ, Có trẻ có già. Già là ông cha, Trẻ là con cháu. Ông cha ta mộ, Con cháu ta yêu. Nhịn ít nhường nhiều, Ấy là phải […]

Lòng tự ố

Lòng tự ố

Cũng tai cũng mắt, Cũng chân cũng tay. Ta so với người, Vẫn không gì khác. Cớ sao người được, Mà ta lại thua? Chỉ vì ta ngu, Mà người thì trí. Người sao mạnh mẽ, Mà ta hư hèn? Người sao thánh hiền, Mà ta dung tục? Ơn trời nung đúc, Ta vẫn con […]