Tác giả: Phan Bội Châu

Tuyệt cú bài 1

Tuyệt cú bài 1

Ba gian nhà dột trời soi bụng, Năm tấm rèm chong gió chọc đầu. Sớm tưới ngành hoa mây tới phủ, Đêm xem kinh Phật nguyệt vào hầu. (1933)

Tu hú đẻ nhờ

Tu hú đẻ nhờ

Ổ mi nào phải của chi mi Sao ổ ai mà đến chiếm đi Chồng vợ tôi đành công chịu khó Bố con bác chớ bợm làm lỳ Tưởng rằng ở đậu đôi ba bữa Ai biết chơi luôn tám chín kỳ Thiên hạ có đâu kỳ quái dữ Không mời mà đến, đuổi không […]

Trông mưa

Trông mưa

Ông nhác ông mưa, lại giả mưa, Vừa mừng vừa sợ bị ông lừa. Đồng điền ba tháng thiêu như lửa, Chày cối liền năm lặng tựa tờ. Thở ngốt hơi trâu phường chợ búa. Kêu khan giọng cuốc bạn cày bừa. Bắc thang lên tột xanh xanh hỏi: Keo nước làm chi mãi bây […]

Trận mưa thình lình

Trận mưa thình lình

Ông mưa ônng chẳng bảo cho hay, Bỗng chốc mê man bốn bể đầy, Nhà dột ba gian thành nước ngập, Rèm thưa mấy lớp thấy rồng vây. Căng dù ngồi giữ vài chồng sách, Đội nón ra xem mấy khóm cây. Khô hạn bấy lâu khao khát vũ, Phen này ông Vũ mới ra […]

Trách trời hạn bài 3

Trách trời hạn bài 3

Thần hạn rồi đây đến thế nào? Mỡ dầu trăm họ rẻ hơn bèo. Nam phương hoá đức càng dong tới, Đông để xuân phong lựa dịp vào. Mây luống bồi hồi rồng dưới giếng, Lửa e chan chứa cá trong ao. Nếu hi sinh lão mà mưa tới, Chi chút thân già dám tiếc […]

Trách trời hạn bài 2

Trách trời hạn bài 2

Hạn mãi trời toan giết chúng con, Mấy lâu mong nước, nước đâu còn! May chi cô cóc chưa khan tiếng, Tội quá thân lươn dám quản bùn. Khô quá đồng vàng trên sáu thẻ, Rồi đây giá gạo dưới ba lon. Nếu ông cứ hạn này mãi mãi, Dốc cả sông mà chảy cả […]

Trách trời hạn bài 1

Trách trời hạn bài 1

Hạn bắc rồi nam hạn hạn hoài, Hạn sao ngông thế hỡi ông trời! Đồng phơi xương trắng no đàn chó, Giếng thấy bùn đen vắng tiếng người. Già trẻ xôn xao trơ mắt khóc, Trâu bò đủng đỉnh ngó nhau cười. Dân e chết ráo ôi trời hỡi! Trơ trọi mình ông sướng với […]

Tình tự với rượu bài 3

Tình tự với rượu bài 3

Muốn tạ thần thơ, thần cứ tiến, Toan đuổi ma sầu, ma lại đến. Có sống thôi đi đỡ với đời, Chẳng say thời cũng chi hơn chén. Văn minh nhảy nhót gái xô trai, Phấn đấu lung tung vàng lẫn vện. Giốc hồ đạp án nói trời kêu, Này ta quyết với trời già, […]

Tình tự với rượu bài 2

Tình tự với rượu bài 2

Mưa khéo trêu nhau gió chọc nhau, Núi sông bỏ chặt những dây sầu. Bà đâu vắng ngắt bà cùng chén, Bạn luống trông hoài, bạn với bầu Khấn nguyện đàn sau chim đỉnh núi. Kêu rêu hồn nước cuốc đêm thu. Trời ơi, chớ bảo say là quấy! Trời nếu như tôi cũng gật […]

Tình tự với rượu bài 1

Tình tự với rượu bài 1

Buồn tẻo, buồn teo, hỡi chị men, Thôi thời với chị kể nhân duyên. Non sông nợ cũ đền chưa trắng, Gió sấm luồng xưa rủi đã đen. Thân vẫn còn đây trời ngó xuống, Đời như sáo nữa đất bùng lên. Ừ năm ba chén cười hay khóc, Khóc lại cười ư cũng đảo […]

Thuyền đêm tức cảnh

Thuyền đêm tức cảnh

Một lá thuyền lơ lửng, Năm canh nguyệt ủ ê. Mưa lùa xe ngựa chạy, Gió thổi nón tơi về. Gà gáy mơ hồ sáng, Quyên kêu sắp sửa hè. Ông này quá vô sự: Ba chén ngáy khè khè! (1930)

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 9

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 9

Rồng thiêng không nước lấy gì bay? Được lụt xem chừng có lẽ may, Vi vảy sẵn sàng chờ biến hoá, Trong ao vừa đó đã lên mây, (1934) Nguồn: Thơ văn Phan Bội Châu, NXB Tổng hợp Đồng Nai, TP Hồ Chí Minh, 2008

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 8

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 8

Ôi lũ con đen lút tới cùng, Còn ai tai mắt đỡ đầu ngong? Thuyền ai còn đó e rồi nữa, Đẩy một bè xương tới biển đông. (1934) Nguồn: Thơ văn Phan Bội Châu, NXB Tổng hợp Đồng Nai, TP Hồ Chí Minh, 2008

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 7

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 7

Biển kêu như sấm nước như trời, Kìa chiếc thuyền ai lủng lẳng bơi, Một lão ba thằng cười khúc khích, Bầy ma thấy cũng vỗ tay cười. (1934) Nguồn: Thơ văn Phan Bội Châu, NXB Tổng hợp Đồng Nai, TP Hồ Chí Minh, 2008

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 6

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 6

Bạn gió cùng trăng trải bấy nay, Chào ông thần sóng lại phen này. Biển non chìm ngấm về tay Cổn, Hạ Võ nào đâu xuất hiện ngay. (1934) Nguồn: Thơ văn Phan Bội Châu, NXB Tổng hợp Đồng Nai, TP Hồ Chí Minh, 2008

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 5

Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt bài 5

Ma lụt gù nhau nuốt núi sông, Lại toan cướp tuốt chiếc thuyền ông. Liều gan chống thử cùng mưa gió. Thua được chờ xem lúc cuối cùng. (1934) Nguồn: Thơ văn Phan Bội Châu, NXB Tổng hợp Đồng Nai, TP Hồ Chí Minh, 2008