Tác giả: Vũ Hoàng Chương

Giòng kia hẳn đẹp

Giòng kia hẳn đẹp

Nhân loại đêm nào tới Ngã Ba, Rẽ sang giòng Điện, lối sao sa. Chừ… sao nhiễm độc tan thành bụi; Có tiếc giòng Thơ, nẻo suối Hoa?

Hồn thơ họ Lý

Hồn thơ họ Lý

Lấy rượu làm binh khởi thế công, Bầu trời tan dưới gót thi ông. Men vàng dốc nguyệt đêm quăng chén, Một nước thanh bình mở giữa sông.

Hình bóng mất còn

Hình bóng mất còn

Quảng-đảo bom thiêu ngọc đá tàn Bóng ai cầm súng vẫn chưa tan… Thiếu Lâm chùa cổ, nghe trên vách Bóng Đạt Ma ngồi bật tiếng than.

Tâm tình bạn trai

Tâm tình bạn trai

Kể lại đời nhau… chợt khóc òa Bên này bên nọ một thân hoa… Kiều Nhi, mộng buộc thuyền chưa tỉnh Nghe dậy cuồng phong, tóc rối xòa.

Ảo ảnh sa mạc

Ảo ảnh sa mạc

Thành xây trên cát, lẽ nào ư! Hãn mã hoài công Thành Cát Tư… Sa mạc chỉ còn đây: ảo ảnh Ngai vàng lật ngược giữa không hư!

Lòng trai mới lớn

Lòng trai mới lớn

Sóng mở cờ mây bóng nguyệt lồng, Đoàn quân nghiêng nước kéo sang sông Vũ y từng đợt vàng bay hịch, Bờ cỏ trai tơ thoắt rối bồng.

Chiến sĩ vô danh

Chiến sĩ vô danh

Siết cánh mài cho sắc tiếng dao, Đêm đêm dế chém loạn trời sao… Ngoài khơi Trái Đất, phi thuyền lạ E đứt đường bay, chẳng dám vào.

Khí thiêng Hồng Lĩnh

Khí thiêng Hồng Lĩnh

Nổi gió thu lên ngọn kiếm dài; Vàng đâu bén tiếng, sắt đeo đai… Non cao nước chảy không cần biết Còn có bao giờ ai khóc ai!

Hoạ sĩ là ai?

Hoạ sĩ là ai?

Nét vẽ sông Vàng ngược nẽo xanh. Buông tay, hồn ở lại trong tranh. Hòa theo bóng sáng về Nguyên Thủy, Từ đấy phàm thân bỗng nổi danh!

Trời Phật hiểu chăng

Trời Phật hiểu chăng

Người giết người xong chạy tức thì Mồi ngon chẳng gặm chẳng mang đi. Rừng sâu cọp đói nhìn kinh ngạc… Đảo mắt gầm lên, không hiểu chi!

Giữa mùa nắng gắt

Giữa mùa nắng gắt

Tận đáy mùi hương giấc cỏ chìm; Đỉnh cao tiếng hót đậu hồn chim. Lá thư tình đợi trời xa tắp, Dưới bóng nào đây ngủ trái tim?

Làm chi cho phải?

Làm chi cho phải?

Bốn phương trên ngựa làm anh hào, Trên gối mơ làm bướm được sao? Hỡi kẻ trên sông làm khói sóng, Làm mây trên núi mới là cao!

Ướm hỏi thời gian

Ướm hỏi thời gian

Dĩ vãng – gia tư của tháp Hời – Mòn theo bóng tháp đá gầy rơi… Bóng trong gương của nàng nhan sắc Vốn liếng – theo ngày xuân có vơi?

Tiếng địch hồn quê

Tiếng địch hồn quê

Liễu gẫy cành, mai rụng trắng hoa, Tơi bời tâm sự mấy đêm qua… Hồn quê nghẹn nhịp cầu mưa nắng, Ảo ảnh tan trong tiếng địch nhòa.

Phương trời thiên cổ

Phương trời thiên cổ

Súng đâu ba bẩy tiếng vang rền, Hỏi trái mơ nào rụng trước tiên? Ngóng một phương trời thăm thẳm ấy, Ngàn thu người đẹp vẫn cô miên!

Tự thân tác nghiệp

Tự thân tác nghiệp

Đá nhập mình cây, hồn nở tươi. Hồn cây vào hát ngọt môi người Sao người chuyển kiếp về thân đá Hồn vẫn khư khư mộng vá trời?