Tác giả: Vũ Hoàng Chương

Trăng loạn đàn sầu

Trăng loạn đàn sầu

Con nước con trăng đôi mắt Nhạc Chiều Phi Uyên các Đêm gác Bay Uyên… Trăng nước… ôi thơ tạc rượu nguyền! Cớ sao lếch thếch gối hàn huyên? Thơ mang hận núi treo đầy bức Rượu ngấm hờn sông chở nặng thuyền Lửa đạn băm nhừ tới bóng Cầm tâm đành phó mặc Gió […]

Nhiều và một

Nhiều và một

Đỉnh Cô sơn có còn ai độc tọa Lắng khúc hoành tiêu? Đẹp tư thế “cắt trời xanh đứng một” Có còn chăng nhỉ cánh diều? Ai, nào ai trắng canh dài độc ẩm, Câu vọng ngôn mình tự nối điêu? Quán trọ nào chăng lẻ bóng Gối lên phù kiều?… Của Đơn Chiếc riêng […]

Tưởng niệm

Tưởng niệm

Mộng cá hình chim một vút bay Đã hay địa cực nối liền ngay. Không gian nuốt trọn vào tia chớp; Ánh bút trời xưa đẹp tới nay. Men nào cho cánh bằng say? Tuyết rơi lệ khóc lưu đày từng cơn. Biển băng nào chẳng cô đơn; Bắc Nam cũng một khối hờn khác […]

Ai có qua cầu

Ai có qua cầu

Lời thiếu nữ ) Hôm nay mình là cô dâu; Của hồi môn: chiếc gối sầu mang theo. Các bạn chê điềm gở; Mình cười nghe trong veo, Mà lạ chưa, má phấn đỏ lên nhiều! Tiếng gì như ngọc vỡ? Hay là hạt sương? Hay là châu lệ xe hoa nghiến nát trên đường? […]

Trường ca sát thát

Trường ca sát thát

Ðoàn người ấy mọc lên trong sa mạc, Cả một rừng gươm trên lưng ngựa trưởng thành. Ðoàn quân ấy từ phương Ðông xuất phát, Lũ con nuông bất trị của Trời Xanh! Chỉ nhắp có hơi men “xung sát”, Chỉ say sưa bằng những miếng “giao tranh”. Nhằm hướng Phi châu, Ngựa vọt tới […]

Vòng đua

Vòng đua

Rằng tất cả đều xoay chong chóng. Còn ai không biết nữa ư? Một chân lý, một cuồng lưu nóng bỏng Ngay quanh mình, ngay giữa nếp suy tư. Khác xa nhịp bước Nàng Thơ vấn vương tiềm thức, Hay trong mơ khúc múa Tinh Cầu. Vì chẳng có chi là nao nức Là rung […]

Vọng Phu

Vọng Phu

Lệ nghẹn đường trôi về biển Đông; Uổng mơ tin nhạn đón tin hồng. Nghe chăng? Núi dựng sầu chinh phụ; Nam Bắc hai phương đá ngóng chồng. Sáng choang sắt thép ngày ra đi; Kẻ ngược người xuôi, khinh biệt ly. Dứt áo, sông Tần hay bến Việt, Nào ai thao thức nhớ nhung […]

Một phiến u hoài

Một phiến u hoài

Cắt vào tâm sự thê lương Mỗi đêm rằm chuốt thành gương sáng ngời. Mặc ai gió lặng mây lười Trăng tròn ta gửi cho người tròn trăng. Bốn năm qua rồi đó chăng? Nàng soi vẫn thấy đêm vằng vặc xưa. Mắt xanh in bóng thuyền mơ Tóc hoa vàng đọng vần thơ gieo […]

Bên nớ bên tê

Bên nớ bên tê

Núi Sông ôm mặt chịu làm bia, Nhát chém ngang vai ngực đứt lìa. Nhưng vẫn trái tim truyền hiệu lệnh, Hai chân còn đứng vững vàng kia! Óc trong đầu có nhiều sao sáng Mười nhánh hoa tay nở nhất tề, Cũng chẳng ly khai nguồn máu được; Kinh Đô Tình Cảm mới là […]

Kẻ Việt người Tần

Kẻ Việt người Tần

(Lời thiếu nữ) Đâu nắng Trùng dương men bốc cao? Nơi đây thu bủa lưới mưa rào! Gối chăn lớp lớp tràn băng giá Từ buổi Sông chia Bến nghẹn ngào. Đá chẳng hai phen sầu dựng tượng Giữa mây huyền sử khói ca dao. Ngày qua, hồn mất dần tin tưởng, Xác cũng già […]

Người nữ hoa tiêu

Người nữ hoa tiêu

Em đến từ trang sách họ Bồ, Mang theo mùi đất ẩm xương khô? Hay là – ôi nét cười siêu thực! – Em đến từ tranh Picasso? Em đến từ đâu cũng chẳng sao! Từ tranh? từ sách? từ chiêm bao? Từ căn gác hẹp nhà bên nữa! Từ chuyến phi cơ hải ngoại […]

Cúc nguyên tiêu

Cúc nguyên tiêu

Thời gian ai ném tung hê Cho Hoàng-hoa lạc lối về mùa thu! Hỏi Mai trỏ giúp đường tu Vượt bao nhiêu ngả hoa cù đến đây Giữa đêm xuân mới trăng đầy Thơ buông nhạc nổi ngờ mây gác Đằng. Tri âm người cũ đó chăng? Ngàn xưa phong cốt lăng tằng mấy ai! […]

Giây phút ngỡ ngàng

Giây phút ngỡ ngàng

Làm sao tôi nhận ra cô bé ngồi kia! Chiếc én đình Vương Tạ Giữa Sài Gòn Sáu Tư nắng phai mùa đố lá Hoàng hôn dài lê thê… Lời giới thiệu dài hơn cả hoàng hôn: “người mới xa về…” Tôi sững sờ, gượng cười… Hết thẩy đều xa lạ Buổi họp nào đây? […]

Bảng vàng hoa tím

Bảng vàng hoa tím

xa tặng KIỀU THU Hà Nội xưa đưa nàng đi thi Có chàng thư sinh tình rất si Cài hoa lên tóc còn buông xõa Chàng nhủ người yêu: Chớ sợ gì! Hoa này, anh đã mất nhiều công Chọn ở Hàng Bài, em biết không? Đề khó đến đâu hoa cũng thuộc Rắc hoa […]

Ngấn lệ trăng soi

Ngấn lệ trăng soi

Móng hồng còn vết trên cao Hồng sơn còn ngóng thi hào Nguyễn Du. Sắc hương nằm lạnh thiên thu: Bạc phau gò tuyết, sa mù nửa vai. Sớm chiều mây trắng đeo đai, Giá băng nín thở cho dài nhớ thương. Tiếng Thơ từ buổi lên đường, Gươm đàn chắp cánh đoạn trường ra […]

Nhớ mai

Nhớ mai

Khói tỏa thơ ngâm dưới gốc này Hôm nào… để nhớ tới hôm nay, Tiếng tiêu thổn thức bên thành nổi Từng trận mưa hoa trắng vũng lầy. Rã cánh em hồng theo chị bạch Hồn thơm biết có gửi đâu đây? Phút vui những tiếc sao mà ngắn Nâng chén thanh mai giọt lệ […]