Tại sao cậu không nói?

Tác giả:

Ngồi bên cửa sổ tầng 5 của giảng đường, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn ngang qua cuốn cô bay theo một miền suy tư, kí ức buồn vẫn thổn thức trong lòng. Nỗi nhớ rõ ràng nhất là khi Lệ ngồi ngắm mưa, thả hồn vào cái lạnh của chúng đem lại…Người con trai ấy, liệu đã từng yêu cô không?

***

1352768116-mua-dem-sai-gon-1

Ngày đầu tiên Khoa đến học ở trường mới, cậu được chuyển vào lớp 11A nhờ học lực khá tốt ở trường cũ, hình như vì lý do khiếm khuyết gì đó mà cậu phải chuyển trường. Khoa bước một mình vào lớp học, cuối đầu chào thầy chủ nhiệm và cả lớp.

– Bạn Trần Đăng Khoa sẽ là một thành viên của lớp ta kể từ ngày hôm nay. Các em phải thường xuyên giúp đỡ bạn Khoa làm quen với trường mới, lớp mới nhé

– Ồ, nhìn cũng “ngô khoai” (khôi ngô) đấy, nghe nói bị khuyết tật mà sao thấy lành lặn ra phết – Cả lớp bàn tán

– Em sẽ ngồi ở bàn gần cuối lớp với bạn Mỹ Lệ. Nào mạnh dạn lên chàng trai! – Thầy giáo vỗ vai Khoa và đẩy cậu tiến về bàn của Mỹ Lệ. Khoa lặng lẽ ngồi xuống bên Lệ và lấy sách vở ra, không một lời chào hỏi.

Buổi học bắt đầu, thầy Hùng chủ nhiệm dạy môn văn và bắt đầu cất giọng giảng bài. Cả lớp im lặng mở bài đọc đầu tiên và ghi chép đề mục.

– Hôm nay chúng ta sẽ học bài Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài. Mời em Lệ đọc to phần tiểu dẫn cho cả lớp cùng lắng nghe – Thầy Hùng hay yêu cầu Lệ đọc bài vì cô bạn có giọng đọc rất truyền cảm, rõ ràng.

Khi Lệ đọc xong phần tiểu dẫn, thầy Hùng giới thiệu thêm một số kiến thức ngoài sách về tác giả Tô Hoài và vẫn tiếp tục mời Lệ đọc tác phẩm. Thầy Hùng quan sát thấy Khoa đang chăm chú ngồi nghe, rất hài lòng và gọi cậu đứng lên trả lời câu hỏi đầu tiên để Khoa có thể dần quen với lớp học.

– Khoa, em hãy trả lời cho thầy biết mở truyện hấp dẫn, cuốn hút người đọc ở điểm nào?

Đáp lại câu hỏi của thầy Hùng chỉ là cái lắc đầu cùng vẻ mặt lo lắng cuối xuống nhìn mặt bàn. Khoa không phải không biết nhưng mọi người ở đây vẫn chưa hiểu cách trả lời của cậu rất phiền phức nên đành lòng lắc đầu. Thầy Hùng cũng không muốn làm khó Khoa vì cậu mới đến lớp ngày hôm nay nên mời bạn khác trả lời. Lệ nhìn Khoa bằng ánh mắt có phần khinh thường và thầm nghỉ câu trả lời dễ vậy cũng không trả lời được sao có thể ngồi ở lớp giỏi nhất của trường này được.

Đến cuối buổi học, Khoa vẫn không nói một lời nào, mọi người cũng chán chẳng muốn làm quen, tiếp xúc với cậu. Cả lớp xem cậu ấy như một con bù nhìn rơm ngồi cuối lớp. Hết giờ, tan học, mẹ Khoa đứng ở cổng trường đợi cậu và dẫn lên gặp thầy chủ nhiệm. Họ nói chuyện gì đấy với nhau, Lệ chỉ ngang qua và nghe loáng thoáng câu trả lời của thầy Hùng –” Ừ tôi biết rồi, chị cứ yên tâm. Tôi sẽ cố gắng giúp cháu Khoa vượt qua khiếm khuyết mà hoà nhập hơn”

Sáng hôm sau, Khoa tự đến trường trên con đường nhỏ men theo lối bờ kênh mương trong làng. Được nửa đoạn đường, Khoa đi ngang qua nhà Mỹ Lệ, cô bạn cũng đang chuẩn bị cắp sách đi học.

– Ê, bạn đánh rơi tiền kìa, Khoa – Mỹ Lệ bụm miệng cười và theo dõi phản ứng của Khoa.

Khoa hốt hoảng, quay lại phía sau quan sát kỹ dưới đất nhưng khi đưa tay thọc vào túi quần thì số tiền mẹ cho cậu mua bảng con vẫn còn nguyên.Tuy biết mình bị lừa nhưng Khoa vẫn im lặng và bước đi tiếp, dường như sự im lặng đã giúp cậu kiềm chế những xúc cảm, cơn giận dữ tốt hơn người bình thường. Lệ không chọc tức Khoa được đâm ra cấu ghét, đi một mạch ngang qua cậu và nguýt dài. Cô thầm mắng “người gì mà cứ như cục đá, nếu có bị ném đi xuống kênh chắc cũng ngậm bồ hòn làm ngọt”.

Thảo luận cho bài: "Tại sao cậu không nói?"