Tâm thần

Tác giả:

Chỉ cần một cái chạm thật nhẹ, May xua tan đi tất cả những nỗi sợ hãi trong tâm trí Hùng.

***

Tốt nghiệp xong ba năm trung cấp y, May phải chật vật nhiều lắm mới tìm được một việc làm được gọi là ổn định là làm y tá tại bệnh viện tâm thần. Nhiều bạn học cùng May lắc đầu ngán ngẩm, thà đi làm điều dưỡng viên cho nhà giàu để bị coi không khác gì ôsin còn hơn là cả ngày chạy nhong nhong theo mấy thằng điên, May chẳng nói gì thêm. May vẫn luôn tự nhủ với bản thân mình phải hài lòng với công việc này, một công việc đúng nghĩa với tấm bằng trong tay, với những điều mà May đã được học, tại một môi trường làm việc là bệnh viện thực thụ, lại được hưởng lương thưởng điều độ, May chẳng mong chờ gì hơn.

tam-than

Bệnh viện tâm thần nằm cách xa trung tâm thành phố, từ nhà May chạy xe máy đến nơi làm việc phải mất hơn hai tiếng đồng hồ. Từ chỗ tấm biển chỉ dẫn bằng sắt gỉ sét là một con đường đất nhỏ lọt thỏm giữa hai hàng cây xanh rậm rạp, xung quanh không có lấy nổi một bóng nhà dân, May cứ đi mãi đi mãi cho tới khi nhìn thấy những luống rau xanh mướt lấp ló sau những hàng rào dây thép gai vá chằng đụp. Kể đến đây, May cười rất tươi với Hùng, May nói:

– Vậy là hôm nào chúng mình cũng có rau sạch để ăn.

Hùng bĩu môi.

May kể:

– Lúc em vừa mới đến nơi, đã có một màn đón tiếp cực hoành tráng. Một người vội vàng đánh rơi gáo nước đang tưới rau của mình xuống đất, vẫy tay với em rất nhiệt tình, bà cô đó có kiểu tóc không bình thường cho lắm nhưng trông rất ngầu nhé. – Hai tay May tự túm lấy nắm tóc của mình đặt chổng ngược lên tả cho người yêu xem khiến anh cười sặc sụa.

Câu chuyện về ngày làm việc đầu tiên của May tiếp tục:

– Rồi có một ông chú ra đón em, chú hỏi tên, hỏi tuổi, hỏi địa chỉ nhà, hỏi nhiều và cụ thể lắm. Chú tự xưng là chú Nam, chú nhận chú cùng quê với em, nhà chú trước cũng gần khu em ở luôn, chú hỏi tìm đường đến bệnh viện có khó khăn không vì chỗ đó thật sự rất khó tìm, đường lại rất xa thành phố nữa. Ông chú ấy thực sự rất ân cần, cũng hiền lành, trông có vẻ rất bình thường…

Hùng ngắt lời:

– Vậy thực ra ông ấy có phải là người bình thường không?

May nói chắc nịch:

– Tất nhiên là không!

Hùng đưa hai tay lên vò đầu.

Rồi May đưa tay vuốt lại mái tóc của Hùng, mỉm cười:

– Đừng tạo kiểu tóc giống như ông chú ấy chứ!

Hùng xua tay, làm điệu bộ giận dỗi:

– Thôi, đừng nói về những chuyện ở đó nữa. Anh thấy nổi da gà rồi này. – Hùng chìa cánh tay của mình ra cho May xem.

Cô gái ngả đầu vào cánh tay của người mình yêu, có một cảm giác rất yên bình và ấm áp, May cất tiếng:

– Đó là công việc của em mà. Em cảm thấy tốt đấy chứ. Dần dần sẽ quen thôi. Sau này nếu lấy nhau, cả hai đứa đều có công ăn việc làm ổn định sẽ rất tốt.

Hùng cảm thấy có chút hổ thẹn trong lòng. Tốt nghiệp đại học đã một năm nhưng Hùng vẫn chưa kiếm được chỗ làm nào tử tế, ban ngày Hùng đi gia sư vài lớp để kiếm thêm vài đồng còm cõi như thời còn sinh viên, tối tối thì cắp sách vở đi học thêm bằng tại chức tiếng Anh.

May đã thiếp đi trên tay Hùng từ lúc nào, chắc hẳn cả ngày nay ở bệnh viện tâm thần May đã mệt nhiều lắm, Hùng nhìn cánh môi May đang hấp háy nửa như muốn cất lời nửa lại đang giữ im lặng, anh thấy thương cô rất nhiều. Hùng nhẹ nhàng đặt đầu May lên gối, kéo chăn đắp cho cô, rồi nhanh chóng anh lại đặt lên bụng mình chiếc máy tính xách tay. Trang chủ của Hùng hiện ra toàn là những trang tìm việc, Hùng soạn email xin việc lách tách trong bóng tối, gửi đi rất nhiều mà hồi âm nhận được thì chẳng có bao nhiêu.

Thảo luận cho bài: "Tâm thần"