Chương 10

Thế là hết! Niềm vui, niềm hy vọng vừa le lói lên một chút vào buổi sáng, đã tắt chết ngay vào buổi trưa. Chia tay với Trương Tú ở ngoài ngõ, lủi thủi trở về phòng riêng, chàng có cảm tưởng như sự sống, linh hồn của chàng vừa đổi mới, một đổi mới đầy tuyệt vọng đắng cay.

Quả thật, trong câu chuyện tình cảm của chàng, như có một định mệnh đã an bài. Tại sao? Cả trăm ngàn người con gái mà chàng đã nhìn thấy, đã tiếp xúc, chàng lại không để ý, không đem lòng vương vấn tương tư, mà với Quán Anh chàng chỉ thoáng gặp vào một buổi chiều, chỉ thoáng thấy phong dáng của nàng thôi, chàng đã đem lòng thương yêu? Tại sao có biết bao nhiêu người con gái không là hôn thê của Trương Tú, mà lại là Quán Anh? Ý tưởng đó lởn vởn ray rứt tâm tư chàng suốt cả buổi chiều. Dầu sao thì tự thâm tâm chàng cũng biết được hai điều thật rõ: chàng đã say mê Quán Anh. Và, Quán Anh là hôn thê của Trương Tú, một người bạn thân nhất, tốt nhất của chàng. Vậy thì chàng sẽ phải cố quên Quán Anh. Nhưng quên bằng cách nào? Đó là câu hỏi mà chàng không tìm được câu trả lời. Tự cổ chí kim, cũng không có ai có thể tìm được một câu trả lời cho dứt khoát.

Ngay khi nghe Trương Tú tiết lộ, niềm hân hoan hy vọng trong lòng chàng vụt tắt. Chàng có ngay một cảm giác mong manh, cuộc đời chàng đang đứng tự trên cao, đang đầy hy vọng đột nhiên bị rớt xuống một vực thẳm tối đen. Tương lai của chàng rồi sẽ ra sao? Chàng không dám nghĩ tới nữa. Chàng cũng có một cảm giác mất hết cả hăng say, mơ mộng để phấn đấu xây dựng tương lai. Chàng thấy cuộc đời của chàng như là một canh bạc mà chàng đã dồn tất cả vốn liếng để đánh một ván to và ván bạc đó đã thua. Ôi chàng mất hết tất cả, chàng chẳng còn gì.

Tình yêu thật là kỳ lạ, thật là quái gở. Từ sáng tới trưa, từ trưa tới chiều chỉ trong một ngày thôi, đã đưa dắt tâm trí chàng đi từ thái cực này đến thái cực kia. Đã cách biệt như từ Nam cực đến bắc cực. Nó đã làm thay đổi tâm hồn chàng, làm biến đổi thể xác chàng. Suốt cả buổi chiều, tâm tư chàng như rơi vào một khoảng hư không, thể xác chàng mệt mỏi chán chường.

Nỗi buồn như thiêu như đốt tâm can. Chàng đi ra đi vào, muốn làm một cái gì cho khuây khỏa. Nhưng tâm trí chàng trở nên nóng nảy bực bội chẳng có thể còn làm được cái gì.

Chàng lấy sách ra đọc, những hàng chữ như nhảy múa, trí óc chàng mờ mịt. Có lúc trên trang sách chàng như nhìn thấy nụ cười, ánh mắt của Quán Anh. Như nhìn thấy phong dáng nụ cười đầy tin tưởng vào tương lai của Trương Tú. Một mặc cảm thua xúc kém cỏi khiến chàng vừa buồn phiền não ruột vừa oán hận đắng cay. Số phận, tư cách chàng quả thật không có được một phần ngàn may mắn so với Trương Tú.

Mặt trời dần khuất phương tây. Ngọn đèn nhỏ thắp sáng căn phòng chàng như một yếu điểm sáng lên trong đêm tối, như nỗi cô đơn nổi bật trong lòng chàng.

Thế rồi suốt cả tuần lễ, chàng như một kẻ mất hồn khiến cho mọi người phải ngạc nhiên. Nhất là Trương Tú. Chàng lo ngại nhìn thấy Vương Long tỏ ra sa sút cả về thể xác lẫn tinh thần. Trương Tú hoàn toàn không biết gì về nỗi thất vọng cay đắng trong lòng Vương Long. Chàng tưởng rằng Vương Long bị đau, thêm vào sự lo âu về tài chánh nên càng thúc dục và an ủi trấn an bạn. Nhưng mà Trương Tú càng lo âu bao nhiêu, càng khiến cho Vương Long ái ngại buồn khổ bấy nhiêu. Tâm sự đó làm sao chàng có thể thổ lộ cho Trương Tú hay? Nên chàng càng ngậm đắng nuốt cay trong lòng thì Trương Tú lại càng lo âu ái ngại cho bạn.

Vào sáng chủ nhật, nghĩa là vừa đúng một tuần sau ngày hai người đến nhà Quán Anh, Trương Tú muốn giúp Vương Long tìm vui khuây khỏa nên đến rủ Vương Long.

– Tôi thấy cả tuần lễ nay hình như anh không chịu ra ngoài. Lần nào đến thăm anh, cũng thấy anh nằm trong phòng. Anh nên đi dạo cho tâm trí được thảnh thơi. Sự sút kém của anh khiến tôi lo sợ.

– Cám ơn anh, nhưng tôi đã xin anh đừng bận tâm về tôi quá như vậy. Lòng tốt của anh càng khiến tôi ái ngại không biết lấy gì đền đáp lại tình cảm của anh.

– Anh hiểu sai rồi, những câu nói của anh đã đụng chạm tới tình bạn của chúng ta. Những lời tôi nói với anh, những công việc nếu như tôi có làm được cho anh, đó không phải là lòng tốt mà là bổn phận của tình bạn bè. Sáng nay tôi muốn mời anh đi dạo với tôi anh có bằng lòng không?

Vương Long gật đầu.

– Tôi vui thích được đi với anh, nhưng mình đi đâu bây giờ?

Không cần suy nghĩ Trương Tú nói ngay.

– Đến nhà Quán Anh, tôi đã hẹn nàng là sáng nay tôi sẽ đến. Nếu như có anh nữa sẽ vui như chủ nhật tuần trước.

Vương Long bối rối.

– Ơ, đến nhà Quán Anh, đến nhà Quán Anh…

– Sao? Anh không thích?

Không muốn làm bạn phật lòng chàng tìm lời thoái thác.

– Không phải vậy đâu. Được đến nhà Quán Anh với anh thì thích nhất rồi. Nhưng tôi ngại mình vừa đến tuần trước, tuần này lại đến ngay thì làm phiền Quán Anh quá.

– Tôi chắc là nàng sẽ vui thích chứ không phiền hà gì đâu. Hôm qua nàng có nhắc tới anh và nói với tôi là khi nào tiện mời anh lại chơi.

Thật ra tự trong tâm thâm, không còn ước muốn gì, không còn điều gì vui thích hơn đối với chàng khi nghĩ tới được nhìn nàng cười, được nghe nàng nói. Dù là những câu nói giọng cười vô tư không mảy may hiểu một chút trắc ẩn tâm tư chàng. Chàng vẫn coi đó là một hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng chàng vẫn cương quyết từ chối.

– Dù được nàng nhắc nhở, tôi cũng không nên đến thăm nàng vào buổi sáng nay. Tôi không muốn nàng nghĩ tôi lợi dụng lòng tốt của nàng.

– Ồ! anh đừng nói vậy chứ. Nàng mà nghe được câu nói vừa rồi của anh, nàng sẽ buồn lắm, nghĩ rằng tình cảm của nàng dành cho anh đã bị tổn thương.

Vương Long khổ sở.

– Quả thật câu nói của tôi quá vụng về, có trời chứng giám tấm lòng của tôi, tôi không hề có một chút nghi ngờ lòng tốt của nàng và của anh dành cho tôi. Dù sao, sáng nay tôi không thể đến nhà nàng được. Anh đã hẹn với nàng thì anh nên đến để nàng mong. Gặp nàng anh hãy cho tôi gởi lời hỏi thăm là đủ.

Trương Tú thở dài.

– Quả thật tôi buồn vì anh không cùng tôi đến thăm Quán Anh sáng nay. Nhưng thôi, mình đừng tiếp tục chuyện này nữa…

Ngừng lại một chút, Trương Tú tiếp:

– Chỉ còn ba tuần lễ nữa là các trường đại học trên Đài Bắc bắt đầu khai giảng. Chú anh đã cho anh biết ý định của chú chưa?

– Rồi, điều tôi nói ra chắc anh sẽ mừng cho tôi…

– Chú đã bằng lòng cho anh lên Đài Bắc tiếp tục sự học?

Vương Long gật đầu.

– Vâng, nhưng ông cho biết là không thể hoàn toàn lo hết cho tôi được. Tôi sẽ phải tự túc một phần… Dù sao thì tôi cũng sẽ đi Đài Bắc và tìm cách xoay sở sau… Tôi sẽ cố gắng kiếm một việc gì đó để làm kiếm tiền thêm. Một việc thích hợp với khả năng của tôi và tôi còn có thì giờ để đeo đuổi sự học.

Niềm vui tràn ngập trong lòng Trương Tú, những lời tiết lộ của Vương Long đã cho chàng cảm tưởng như vừa biết được kết quả của một kỳ thi. Từ hai tháng qua, chàng vẫn lo cho Vương Long vì hoàn cảnh mà bỏ ngang sự học. Trương Tú quả thật là một người bạn tốt, một người có lòng biết lo cho bạn bè. Trương Tú nắm chặt tay Vương Long, giọng khích động.

– Tôi mừng thật! Như vậy là tôi đã yên lòng một phần. Anh em mình sẽ cùng đi Đài Bắc.

Vương Long chớp mắt cảm động vì cử chỉ nhiệt thành của Trương Tú. Chàng muốn nói một câu để biểu lộ lòng cảm kích biết ơn đối với bạn, nhưng chàng nghẹn lời… Chàng nhìn thẳng vào mắt bạn và nhận ra đôi mắt đó thật sáng, thật nhân ái bao la. Trong đôi mắt đó chàng bỗng thấy như có ẩn chứa không phải là hình ảnh phản chiếu của chàng, mà là hình ảnh của Quán Anh. Và hơn lúc nào hết, chàng cảm thấy sự kết hợp giữa hai người mà chàng thương mến nhất đời, quả thật là một sự kết hợp nhiệm màu, một sự kết hợp hoàn toàn tuyệt hảo. Họ thật xứng đôi vừa lứa, mà nếu như đem ra so sánh chàng sẽ chỉ là con số không. Chàng sẽ không thể nào đem lại hạnh phúc cho nàng bằng Trương Tú.

Tự nhiên hai dòng lệ từ từ chảy ra trong khóe mắt Vương Long, chàng vội chớp mắt quay đi.

– Tôi tệ quá, đã không cầm được lệ, ngoài những giọt lệ vừa chảy ra, tôi chẳng còn biết lấy gì để biểu lộ tâm tình của tôi, quí mến anh không biết là dường nào…