Chương 14

Ngày vui qua mau.

Chẳng biết vì mệt mỏi, hay vì những suy tư trong lòng, trên đường trở về cả ba cùng trầm lặng. Vó ngựa phi mau, chiếc xe nghiêng ngả, lóc cóc bỏ lại từng đám bụi đằng sau.

Ngồi ở một góc đối diện, Vương Long nhìn Quán Anh và Trương Tú. Trương Tú ngồi dựa lưng vào thành xe, mặt ngửa mắt nhắm lại. Chàng có vẻ mệt mỏi lo âu. Một vẻ mặt chưa bao giờ Vương Long trông thấy ở Trương Tú.

Quán Anh ngồi nghiêng, nhìn về phía trước xe nên không biết chàng đang lặng lẽ nhìn nàng. Vẻ mặt nàng như còn đượm nét xúc động.

– Còn mình thì sao? Vương Long tự nhủ thầm.

Con đường đã được vạch ra: "Em chờ sự thành công của anh" thật là rõ ràng mà chàng tưởng như nằm mộng.

– Bây giờ, chỉ còn sự cố gắng và chọn lựa. Ta đã biết chắc rằng Quán Anh yêu ta!

Niềm vui lại tràn ngập trong lòng chàng. Chàng chăm chú nhìn nàng không chớp mắt. Càng nhìn chàng càng nhận ra là nhận định đầu tiên của chàng về nàng không sai một chút nào. Nàng quá đẹp. Một vẻ đẹp đài các quí phái mê hoặc lòng người.

Nàng bỗng quay lại, bắt gặp chàng đang chăm chú nhìn nàng. Cả hai cùng cười lặng lẽ…

Về tới nhà nàng thì mặt trời đã lặn, cả ba cùng xuống xe, họ cùng vào nhà chào tạm biệt ông bà Miêu Tôn vì sáng sớm hôm sau cả hai sẽ cùng đáp chuyến xe lửa sớm để đi Đài Bắc. Đây cũng là lần đầu tiên chàng được diện kiến ông bà Miêu Tôn.

Chàng lễ phép chào hỏi và được ông bà tiếp đãi lịch sự vừa phải. Trong vẻ lịch sự vừa phải đó, chàng cảm như ông bà có ý giữ kẽ với chàng. Hình như trong giờ phút đó, lời tạm biệt của Trương Tú trước khi đi, họ không muốn có sự hiện diện của chàng.

Bà Miêu mời Trương Tú ở lại dùng cơm tối. Và để khỏi mất vẻ lịch sự, bà mời luôn cả chàng, nhưng cả hai cùng từ chối viện cớ phải về sớm để sắp xếp hành lý sáng mai lên đường.

Khi hai chàng ra cổng chỉ có mình Quán Anh đưa tiễn. Nàng hỏi:

– Sáng mai mấy giờ xe chạy?

Trương Tú trả lời:

– Năm giờ sáng, chắc chắn mặt trời chưa mọc.

– Như vậy, em khó mà đưa tiễn hai anh được.

– Cám ơn Quán Anh, giờ đó còn quá sớm. Em chẳng nên đưa tiễn làm gì. Mình có thể tạm biệt nhau ngay ở đây.

– Vâng, bao giờ thì mình được gặp lại nhau? Vào những dịp lễ lớn được nghỉ, các anh cũng cần nên về đây chứ?

Trương Tú có vẻ suy nghĩ, nhìn nhanh Vương Long trước khi trả lời:

– Có thể vào dịp lễ Giáng Sinh, được nghỉ ba ngày liền, anh và Vương Long sẽ về, Vương Long anh nghĩ sao?

– Tôi chưa biết nghĩ sao cả… Tôi chưa hiểu sinh hoạt của đại học ra sao.

Trương Tú mỉm cười.

– Anh cứ yên tâm, thế nào lễ Giáng sinh cũng được nghỉ lâu.

Vương Long trả lời không cần suy nghĩ.

– Vậy thì lễ Giáng Sinh này chúng ta sẽ về.

Nụ cười rạng rỡ nở trên môi Quán Anh, nàng nói với hai chàng mà như chỉ nhìn có Vương Long.

– Vậy thì trước lễ một ngày, em sẽ chờ hai anh. Có thể là em sẽ mong tới độ, suốt ngày ra đứng ở dưới gốc cây này.

Trương Tú chăm chú nhìn nàng khiến nàng bối rối. Hình như chàng muốn nói một điều gì đó với nàng., hoặc như muốn biểu lộ một cử chỉ nào đó thân mật hơn nhưng rồi chàng nhẹ lắc đầu.

– Thôi chúc em ở lại vui vẻ.

– Chúc hai anh đi đường bình yên.

Trên đường trở về cả hai cùng yên lặng. Hình như Trương Tú có một điều gì suy tư, còn Vương Long mãi nghĩ tới những câu nói hồi trưa ở rừng Bắc Lâm của Quán Anh, với một lo âu dằn vặt về một tình bạn có thể bị sứt mẻ với Trương Tú nếu như chàng quyết tâm tiến tới với sự ưng ý của Quán Anh.

Tới ngã ba, hai người chia tay nhau, giọng Trương Tú trầm tĩnh.

– Sáng mai tôi chờ anh ở nhà ga, ngủ ngon nhé!

Vương Long mỉm cười.

– Chắc không thể nào ngủ được đêm nay! Ngày mai, mình đã bắt đầu bước qua một cuộc đời mới.

Quả thật đêm đó, Vương Long đã thức trắng đêm. Chàng nằm trên giường gác tay lên trán nghĩ ngợi. Ngoài trời qua khung cửa sổ, ánh trăng khuya huyền ảo qua lớp sương mù dâng lạnh.

Nhìn ánh trắng khuya, chàng nhớ lại những ngày còn học Cao trung, những đêm tập nhạc tập kịch về khuya, chàng và Trương Tú thường sánh vai nhau dạo bước, vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ vô tư. Tình bạn giữa chàng và Trương Tú trong những ngày đó thật đẹp, quá đẹp. Chàng thở dài. Liệu khi chàng chấp nhận tình yêu của Quán Anh, chàng có trở thành một kẻ đê tiện phản bội bạn không? Và, khi Trương Tú hay biết phản ứng của Trương Tú sẽ ra sao? Còn về phần gia đình của Quán Anh, đó cũng là một vấn đề làm chàng lo âu không ít.

Gia đình nàng giầu có, lẽ dĩ nhiên ba má của nàng sẽ nhận thấy ở Trương Tú có nhiều bảo đảm tương lai cho con gái của họ hơn là chàng. Vương Long nhớ lại hồi tối, khi chàng và Trương Tú vào gặp ông bà Miêu Tôn, có bao nhiêu sự quý mến dành cho Trương Tú, thì cũng có bấy nhiêu sự lạnh nhạt đối với chàng. Tuy không nói ra và vẫn đủ phép lịch sự, Vương Long vẫn cảm thấy bà Miêu có vẻ coi thường chàng.

– Họ đã biết mình là một gã nghèo kiết xác!

Đó chỉ mới là những trở ngại đầu. Khi đụng vào thực tế hành động, sẽ còn biết bao nhiêu trở ngại khác.Nhất là hai gia đình đã chính thức làm lễ hỏi cho con gái của họ.

Vô tư mà xét đoán, chàng sẽ chẳng có hy vọng để đoạt được Quán Anh, trừ tình yêu mà nàng thố lộ với chàng. Liệu tình yêu đó có đủ sức vượt được những khó khăn? Vương Long lại thở dài lo sợ. Tất cả đều chỉ hy vọng vào văn tài của chàng. Nhưng mà cái văn tài đó thật còn xa xăm dịu vợi. Từ nay cho tới khi đạt được thành công còn biết bao nhiêu khó khăn gai góc và may rủi. Liệu nàng có đủ sức, đủ kiên nhẫn chờ đợi tới lúc chàng thành công? Câu nói hồi trưa của nàng đã như một lời hứa để chàng hăng hái, Vương Long tự an ủi. Trong lo âu và vui mừng hỗn độn, đần đần Vương Long nhìn thấy rõ lòng chàng. "Mình không thể phụ Quán Anh. Nếu như nàng thật yêu mình và chờ đợi, mình sẽ đáp lại tình nàng, nếu nàng ra khỏi vòng tay của Trương Tú, sẽ chỉ có một người đau khổ. Đẩy nàng vào vòng tay Trương Tú, sẽ có hai người đau khổ.

Có thể câu nói của Quán Anh có lý. Trương Tú sẽ dễ dàng có một người con gái khác, gia đình Trương Tú quá giầu, Tú lại có một tương lai bảo đảm, có phong cách hơn người, Trương Tú sẽ chẳng thiếu gì những người con gái đeo đuổi. Tình cảm giữa Trương Tú và Quán Anh là do cha mẹ đôi bên sắp đặt, nếu như không có lời giao kết trước kia, chắc gì Trương Tú chịu nhận Quán Anh làm vợ?

Còn mình ngoài nàng ra có người con gái nào chịu yêu một tên nghèo kiết xác? Chỉ có nàng với một tâm hồn cao cả mới không chia giai cấp, chỉ có nàng mới có can đảm từ bỏ Trương Tú để lựa chọn mình, mình không thể phụ nàng.

Cứ suy nghĩ như thế mà Vương Long không làm sao ngủ được. Bốn giờ sáng chàng bật đèn sửa soạn hành lý ra ga. Chuyến xe lửa chạy qua vào khoảng năm giờ rưỡi sáng, chàng phải có mặt ở ga vào lúc năm giờ.

Vương Long từ biệt chú thím xách vali lên đường. Ánh trăng đã ngã về tây, lấp lánh sau những áng mây mờ ảo. Trời còn qua khuya, tiếng gà gáy sáng vọng âm. Đêm thu lạnh lẽo, sương mờ giăng phủ một mình chàng lầm lũi bước đi…

Tới ga, Trương Tú chưa đến, sân ga cũng vắng lạnh không một bóng người, chàng để hành lý một bên rồi ngồi ngay dưới mái hiên chờ đợi.

Một lúc sau, người coi ga từ nhà sau đi ra, tay cầm chiếc đèn đỏ treo lên đầu mái hiên, chắc là sắp tới giờ tàu qua, ông ta sửa soạn sẵn.

Thấy Vương Long ngồi co ro dưới mái hiên, ông ta ngạc nhiên

– Cậu đi đâu đến sớm quá vậy?

– Tôi lên Đài Bắc.

– Còn gần một tiếng đồng hồ nữa tàu mới qua đây, cậu coi đã dó ai đến đâu.

– Vâng tôi biết. Nhưng vì tôi có chuyện cần phải đúng hẹn, nên không thể để lỡ tàu.

– Vậy thì cậu nên vào trong ngồi. Ngồi ngoài này lạnh lắm.

Ông ta chỉ vào nhà ga đã mở cửa, Vương Long nhìn vào thấy những hàng ghế dài để sát tường, chàng đoán những cái ghế đó là để cho hành khách ngồi khi đợi tàu, nên làm theo câu nói của người coi ga.

Năm giờ mười thì Trương Tú đến, với hai người làm khệ nệ khuân vác hành lý theo sau. Nhìn những chiếc vali to lớn, nặng nề của Trương Tú, rồi nhìn lại chiếc vali xơ xác, nhẹ tênh chỉ có mấy bộ quần áo cũ của mình, chàng không nén được tiếng thở dài, tủi cho số phận.

– Tôi tưởng là đã đến sớm hơn anh!

– Tôi đến đây từ bốn rưỡi, nhà ga còn đóng cửa.

– Anh đến đây làm gì sớm quá vậy? Anh quên giờ xe lửa chạy qua đây à?

– Không, chỉ tại suốt đêm tôi không ngủ được, đâm ra nóng lòng nên ra đây sớm.

Hành khách đã lục tục kéo đến, phần nhiều là thương gia buôn bán. Có nhiều người bán hàng rong cất tiếng mời mọc, tiếng ồn ào huyên náo càng lúc càng nhiều. Rồi tàu cũng sắp đến, Trương Tú nói với chàng.

– Mình sẽ đi hạng nhất.

Vương Long lưỡng lự, đây là bước đầu đi xa khỏi nhà, chàng lại nghèo nên không muốn phí phạm.

– Tại sao mình không đi hạng ba? Hạng nào thì cũng là một con tàu, cũng một tốc độ và cũng đưa mình tới Đài Bắc.

Hiểu ý sự ngần ngại của chàng Trương Tú đề nghị:

– Đi hạng ba ồn ào lắm, phần nhiều là những người buôn thúng bán bưng, không phải là tôi có ý hoang phí hay chia cách đâu, nhưng ở hạng ba không có ghế ngồi, mình sẽ phải ngồi xuống sàn tàu.

– Mình có thể kê mấy chiếc vali mà ngồi.

– Anh nên nghe tôi, chuyến đi này tôi xin bao anh.

– Anh Trương Tú.

– Anh đừng ngại, tôi không thể ngồi ở hạng ba, mà cũng chẳng muốn ngồi xa anh, nên tôi có bổn phận phải bao anh.

– Không, tôi không thể nhận như thế được, vừa mới khởi đầu tôi đã nhờ vả anh.

– Cuộc đời còn dài và còn nhiều dịp, nếu thật anh coi tôi là bạn thì không nên để ý tới những chuyện nhỏ nhặt như thế.

Vương Long im lặng chẳng biết trả lời sao.

Tiếng còi hụ từ xa vọng lại, rồi còn tàu từ từ tiếng vào sân ga, hành khách ùa lên, con tàu rú lên một hồi còi rồi từ từ lăn bánh.

Trong toa hạng nhất chỉ lưa thưa vài hành khách, nhiều hàng ghế rộng rãi êm ái bỏ trống không. Không khí trong toa thật là thanh lịch. Bất giác Vương Long thở dài, chàng chợt nhớ tới lời Trương Tú nói về hành khách ở những toa hạng ba. Ở đó người ta không có chỗ để đặt chiếc vali mà ngồi. Trước khi bước chân lên toa hạng nhất, Vương Long đã liếc nhìn vào những toa hạng ba và chàng đã thấy Trương Tú nói đúng.

– Tiền, tất cả chỉ vì tiền!

– Anh nói gì?

Vương Long giật mình.

– Tôi đã nhìn thấy những toa hạng ba, thật so với hạng nhất quá ư cách biệt.

– Tôi đã nói với anh mà, anh thử tưởng tượng coi nếu giờ này mình ở toa hạng ba, mình đâu được thoải mái như thế này?

Vương Long im lặng không trả lời, chàng nghĩ rằng Trương Tú là con nhà giầu, sẵn tiền nhiều bạc nên không hiểu được như chàng, ai mà chẳng thích đi toa hạng nhất? Nhưng cũng còn tùy hoàn cảnh túi tiền chứ.

Trương Tú cười nói tiếp.

– Vả lại, lần đầu tiên xuất hành xa gia đình cũng chẳng nên xập xệ quá, sau này ra đời tranh đấu nó xui đi…

Vương Long không trả lời, đưa mắt nhìn qua khung cửa xe. Bầu trời đã ửng mầu hồng, chàng thì thầm.

– Tạm biệt Đài Nam…