Chương 08

– Mừng cho anh đã thành công anh Vương Long.

Theo với câu nói là cái xiết tay thật mạnh của Trương Tú, Vương Long ngỡ ngàng nhìn bạn.

– Anh Trương Tú, anh nói chuyện gì thế? Tôi có gì đáng mừng đâu?

Trương Tú mỉm cười.

– Để tôi nói lý do cho anh nghe. Này nhé, thơ anh được chọn đăng trong tờ Văn Nghệ Mới là thành công nhất. Bây giờ, có người đọc thơ của anh, thích được gặp mặt làm quen với anh, đó là thành công thứ hai. Cả hai sự kiện xảy ra đều đáng khích lệ cho sự nghiệp văn chương của anh sau này. Điều đó không đáng mừng à?

Vương Long mỉm cười.

– Bài thơ của tôi được chọn đăng trên báo là một khích lệ thì là đúng rồi. Nhưng còn chuyện có độc giả muốn gặp tôi thì làm gì có.

– Vậy mà có đấy. Một nữ độc giả sau khi đọc bài thơ của anh, muốn được diện kiến với anh, anh có bằng lòng cho người đó gặp không?

Vương Long ngẩn người vì ngạc nhiên, chàng hỏi bạn.

– Thật có người muốn gặp tôi vì bài thơ đó hả anh?

Giọng Trương Tú đầy nhiệt tình.

– Đúng vậy, cô gái rất mong được gặp anh. Và vì tôi đã hứa là cố gắng mời anh, nên cô ta hy vọng lắm.

Nghe Trương Tú nói, Vương Long đâm ra ngần ngại.

– Nhưng, quả thật đây là một sự bất ngờ và đáng lo cho tôi. Anh cũng dư hiểu rằng tôi không có kinh nghiệm cho những lần tiếp xúc như thế này. Tôi ngại rằng với sự vụng về của tôi sẽ làm anh mang tiếng.

Trương Tú mỉm cười.

– Không đâu, cô gái đó là một thiếu nữ đáng mến, chân thật cởi mở và tự nhiên. Cô ta là… bạn thân nhất của tôi mà, anh đừng có ngại.

Sau một phút suy nghĩ Vương Long nhận lời.

– Tôi nhận lời vì muốn chìu theo ý anh. Cô ta muốn gặp tôi vào lúc nào?

– Ngay bây giờ tôi sửa soạn đến cô ta đây. Anh bằng lòng đi ngay với tôi chứ?

– Cũng được anh ngồi chơi chờ tôi một chút nhé.

Vương Long thay chiếc áo mà chàng cho là sạch sẽ tươm tất nhất. Hai người bạn nắm tay nhau ra cổng.

Ba mươi phút sau, họ ngừng lại trước cổng một tòa biệt thự khang trang, sang trọng. Bức tường nguy nga màu trắng ẩn mình dưới hàng bạch dương xanh lá.

– Mình đến rồi đây.

Vương Long tặc lưỡi lắc đầu.

– Nhà sang trọng quá. Chưa bao giờ tôi bước vào một ngôi nhà sang trọng như thế này.

Trương Tú không trả lời bạn, chàng tự nhiên đẩy cổng bước vào. Qua lối mòn sỏi trắng, đến hoa viên nơi tận cuối vườn, hai người cùng thấy một thiếu nữ mặc áo trắng, đang lui cui chăm sóc những khóm lan có màu tím đỏ, Trương Tú gọi.

– Quán Anh… Quán Anh…

Cô gái ngửng đầu lên nhìn.

– Ồ, anh Trương Tú.

Nàng có vẻ bối rối, tay vuốt lại mái tóc xõa vai. Mắt liếc xuống chiếc áo ngủ mỏng manh đang mặc, gót chân đỏ hồng vì đi đất, má nàng ửng đỏ. Không để cho Trương Tú giới thiệu hay Vương Long chào hỏi, nàng nói ngay:

– Mời hai anh vào nhà chơi, chờ Quán Anh một chút nhé.

Rồi Quán Anh chạy vụt vào nhà, Trương Tú nói với Vương Long.

– Mình vào phòng khách.

Vương Long bước theo bạn mà hồn phách như lạc ở trên mây. Quả thật chàng không thể nào ngờ, không biết là chàng đang tỉnh hay mơ. Quán Anh đúng là người con gái áo trắng mà chàng đã gặp trong đêm văn nghệ. Và suốt cả hơn một tháng qua, tâm trí chàng đã hằn tưởng nhớ. Đã tưởng như nàng chỉ là mây trắng xuất hiện trên nền trời xanh, thoáng qua rồi bay đi mất biệt… thế mà bây giờ chàng được gặp lại nàng. Được gặp vì nàng đã đọc bài thơ tưởng nhớ của chàng do chính nàng là nguồn rung cảm! Vương Long tưởng như bước đi theo Trương Tú mà không muốn vững. Chàng bị rúng động toàn thân.

Bước vào phòng khách, ngôì xuống chiếc ghế salon sang trọng, rộng rãi và êm ấm, tâm trí Vương Long vẫn còn xao động bàng hoàng. Chàng phải cố gắng lắm để giữ cho vẻ mặt bề ngoài một sự thản nhiên không xúc động.

Hai phút sau Quán Anh trở ra phòng khách.

– Quán Anh, đây là anh Vương Long mà em mong muốn được làm quen.

Chỉ Quán Anh, Trương Tú tiếp.

– Còn đây là Quán Anh, Miêu tiểu thư, một nữ độc giả yêu thơ của anh.

Hai người cúi đầu tương ngộ, bốn mắt gặp nhau, Vương Long bỗng rùng mình chột dạ. Chàng nghĩ tới bài thơ và tự hỏi, không hiểu thật sự nàng mời chàng đến đây vì cảm thích bài thơ hay nàng có một ý khác. Liệu nàng có biết rằng bài thơ đó chàng làm ra chỉ vì nàng? Liệu trong những câu thơ đó, đã có một câu nào lỡ xúc phạm đến nàng và hôm nay nàng mời chàng đến đây là để nói vài lời nghiêm khắc.

Nhưng rồi khi giọng nói của Miêu Quán Anh cất lên, đã đánh tan tất cả những thắc mắc lo âu trong lòng Vương Long.

– Mời hai anh ngồi. Có anh Trương Tú làm chứng cho lời nói của em. Sự viếng thăm của anh bữa nay thật là một vinh hạnh cho tệ trang này.

Trương Tú cười.

– Quán Anh nói rằng anh là thi sĩ đầu tiên bước vào nhà này.

Vương Long xua tay.

– Anh và cô Quán Anh đừng gọi tôi là thi sĩ. Tôi đang tập làm thi sĩ thì đúng hơn.

Giọng Quán Anh đầy nghiêm khắc khích lệ.

– Anh đã là thi sĩ rồi. Và theo ý riêng của Quán Anh thì anh là người có chân tri thật sự mới đúng. Quán Anh đã đọc bài thơ “Lan Tím Tình Sầu” của anh, nó làm Quán Anh xúc động bồi hồi.

Trái tim Vương Long lại đập nhịp. Chàng không hiểu nàng nói câu đó là tình ngay hay còn một ẩn ý gì khác.

Quán Anh tiếp lời và câu nói của nàng càng làm cho Vương Long bối rối thêm.

– Mặc dù bữa nay mới được diện kiến cùng anh, nhưng nhờ đã được đọc bài thơ, nên Quán Anh cảm tưởng đã được quen biết anh cả mấy tuần lễ nay rồi. Có lẽ, sự đồng điệu, cảm tưởng quen thuộc của Quán Anh là do ý thơ của anh, gợi ra tình yêu thích loài hoa lan tím. Một thứ hoa mà Quán Anh thích nhất trong những loài hoa.

Trương Tú tiếp lời.

– Hẳn nào mỗi lần gặp em ở ngoài vườn là mỗi lần thấy em quanh quẩn bên những khóm hoa lan. Hồi nãy khi anh và Vương Long đến đây hình em đang săn sóc những cành hoa lan thì phải?

Quán Anh gật đầu.

– Đúng vậy, anh có thấy không, những khóm lan lúc nào cũng tươi tốt, chăm sóc cẩn thận là do sự thích thú chăm sóc của em mà ra. Đúng ra, ba mẹ giao cho em chăm sóc cho cả khu vườn, nhưng vì mê hoa lan tím, nên em bỏ bê những khóm hoa khác.

Người hầu gái bưng nước trà ra mời khách. Trương Tú chợt hỏi Quán Anh.

– Quán Lâm, Quán Vi và hai bác đâu rồi sao không thấy hở Quán Anh?

– Ba mẹ và hai em của em đã đáp xe lửa về Đài Bắc từ chiều hôm qua, chiều nay mới về, ở nhà chỉ còn có em và Muối An thôi. Mời hai anh dùng nước.

Câu chuyện tiếp tục vui vẻ tự nhiên. Có một lúc Quán Anh và Trương Tú trao đổi những mẩu chuyện riêng. Hai người có vẻ tương đắc với nhau lắm. Tự nhiên, Vương Long thấy như đau nhói nơi tim. Tới lúc đó chàng mới chợt nhớ ra là chàng chưa biết một chút gì về sự liên hệ tình cảm giữa Trương Tú và Quán Anh. Hai người là gì với nhau? Họ quenbiết nhau với tư cách gì?

Bất ngờ Trương Tú quay qua phía Vương Long.

– Anh Vương Long, Quán Anh yêu cầu anh hát một bài, anh không nỡ từ chối chư"?

Vương Long bối rối.

– Hát ngay bây giờ và ở đây sao?…

– Có sao đâu? Anh coi đây như là nhà anh, đừng có khách sáo mà Quán Anh buồn.

Quán Anh gật đầu tán thành ý kiến của Trương Tú.

– Anh Trương Tú nói đúng đó.

Nhưng Vương Long vẫn lưỡng lự.

– Tôi thấy ngại quá… Vả lại, thật tình thì tôi hát cũng chẳng hay gì.

Quán Anh mỉm cười.

– Trương Tú nói rằng anh có giọng ca hay nhất trường. Chẳng mấy khi may mắn được gặp anh như thế này, nên Quán Anh mong được thưởng thức tài nghệ của anh.

Quán Anh không hề nhắc tới đêm văn nghệ, chính nàng cũng đã từng được thưởng thức giọng ca của chàng. Chính nàng cũng đã xúc động vì giọng ca đó, và đã từng tung hoa lên tán thưởng chàng. Sự làm lơ của Quán Anh, làm như thật sự chưa bao giờ được nghe chàng hát khiến Vương Long thắc mắc khó hiểu. Nàng đã quên hay cố tình không muốn nhắc tới?

Thấy Vương Long ngồi ngẩn ra nghĩ ngợi, Quán Anh tiếp lời:

– Quán Anh vừa có ý nghĩ này chắc anh sẽ thích thú hát mà không còn ngần ngại nữa.

Nàng đứng dậy hỏi Trương Tú.

– Anh Trương Tú, anh có chơi vĩ cầm được không?

– Cũng tàm tạm được…

– Vậy thì hay lắm, anh kéo vĩ cầm, em đánh dương cầm, còn anh Vương Long thì hát.

Quán Anh đi lại phía chiếc dương cầm để nơi phòng khách. Nàng lấy cây vĩ cầm đưa cho Trương Tú rồi ngồi xuống trước đàn, không cần hỏi ý kiến, dạo ngay khúc nhạc đầu của nhạc phẩm "Bản tình ca muôn thưở", nhạc phẩm mà Vương Long đã trình diễn trong đêm văn nghệ.

Trương Tú lựa nhịp và bắt tiếng vĩ cầm theo, Vương Long cũng cất tiếng hát. Giọng chàng trầm ấm ngọt ngào. Chan hòa với tiếng dương cầm lảnh lót của Quán Anh, tiếng vĩ cầm réo rắc của Trương Tú.

Mộng khó bền

Ngàn năm vương vấn

Mắt thẵm mông lung

Vì em vĩnh viễn

Sương tuyết đầy hồn, ôm ấp tương tư

Mòn đời lê gót viễn du

Tìm em chẳng gặp hoang vu ngút hồn

Nhạc tình còn vọng

ca khúc xôn xao

Ngập tràn thấu tận trăng sao

Bài ca muôn thưở em nào có hay

Lạc cung sầu khúc

Lạc bước trần gian

Mòn con mắt thẳm ngút ngàn

Thoáng bay theo gió lời vàng bặt âm

Mây trắng bay về núi

Chim bay mỏi cánh rồi

Mắt người tình lạnh xa xôi

Trăm năm hạnh phúc môi cười vỡ tan

Lạnh lùng em bước sang ngang

Còn anh châu ngọc, hai hàng lệ rơi

Dứt bản nhạc cả ba nhìn nhau, sung sướng trong dư âm não nề của nhạc khúc. Quán Anh phát biểu ý kiến:

– Chúng mình quả thật là ba tay kỳ phùng địch thủ, có thể thành lập một ban tam ca.

Đôi mắt long lanh, Quán Anh nhìn Vương Long nói tiếp:

– Em mong rằng từ nay anh sẽ năng cùng anh Trương Tú đến đây.

Sau bài hát, tình cảm giữa ba người càng trở nên tự nhiên thân mật hơn. Quán Anh mời hai chàng ra coi vườn hoa, xem cách nuôi chim bồ câu của nàng. Bằng một giọng líu lo như chim oanh buổi sáng, Quán Anh giải thích cho hai chàng nghe, cẩn thận như nữ hướng dẫn viên nói với du khách. Nàng thao thao kể tên các thứ hoa, mỗi thứ mang một ý nghĩa, một đặc tính riêng. Thứ hoa này có mùi thơm dịu dàng mà lâu tàn, thứ khác có mùi hương ngây ngất nhưng một năm chỉ nở bông một lần… Nàng kể ra từng mùa của mỗi loại hoa… Nàng nói cách để giống, nàng nhớ từng thời gian của mỗi loại hoa mấy ngày thì nở, bao lâu thì tàn. Nàng nói thao thao, duyên dáng, dễ dàng hấp dẫn.

Càng nghe Quán Anh nói, Trương Tú, Vương Long càng ngạc nhiên. Cả hai chàng cùng không thể ngờ được Quán Anh lại có kiến thức hiểu biết tường tận các loại hoa như thế. Nàng quá sành sỏi, thông minh và có trí nhớ hơn người.

Vừa dạo vườn vừa nghe Quán Anh nói, Vương Long có cảm tưởng như chàng đang lạc bước vào bồng lai tiên cảnh, có hoa thơm cỏ lạ, có đàn nhạc du dương và nhất là có nàng tiên nữ Quán Anh thập phần duyên dáng dịu dàng.

Trọn cả buổi sáng chàng như nhấp phải men say, chàng say hương thơm của hoa, của lá, say trời xanh, nắng đẹp, say tiếng nói líu lo như chim hót của Quán Anh. Chàng say, say ngất ngây, say hết cả. Và, nếu như không có Trương Tú ở bên, chàng dám nghĩ chàng đang nằm mộng giữa ban ngày…